View Full Version : Võ Văn Kiệt về chầu bác
Uncle11
06-11-2008, 01:35 AM
Reformist ex-Vietnam premier Vo Van Kiet dies
http://www.reuters.com/article/worldNews/idUSBKK21744920080611
Uncle11
FAIR VIEW
06-11-2008, 02:21 AM
Well well , Có người nói tay VVK này là tên Tầu Lai?
Thêm một tên hạm loại heo ăn bẩn của dân về chầu dziêm dzương cho dzân có thêm miếng cơm hay miếng cháy ăn lót bụng !
leevi
06-11-2008, 02:32 AM
Well well , Có người nói tay VVK này là tên Tầu Lai?
Thêm một tên hạm loại heo ăn bẩn của dân về chầu dziêm dzương cho dzân có thêm miếng cơm hay miếng cháy ăn lót bụng !
Bác Kiệt gặp pak ho.
Pak ho lại đi gặp lenin cacmac
Lenin cacmac lại phải gặp diêm vương.
Vậy bác Kiệt đi chầu diêm chúa!
thehevanganh
06-11-2008, 06:18 AM
như mọi nần báo chí fải băng đen ngang, quốc tang nong chọng 3 ngày, cở dủ và nhân rân đau bùn vô hạn hông? Rùi mơi mối sẽ có đường tên VVK hỉ
Model mới, ông cựu thủ tướng cũng không "đi ngoài luồng" :D. Ai ai cũng muốn ra nước ngoài chữa bệnh, du lịch vv. Ông này... cũng ngoại lệ, ổng cũng sang Sing (ắt là chữa bệnh) chứ không (chịu) chết ở VN, dẫu tuổi cũng đã cao...
Có ai có bài về "cuộc đời và sự nghiệp" của ông này thì cho MiNo coi với nghe :). MiNo chỉ biết có hai chuyện 1/ Nhờ ông này mà đời sống người miền Nam dễ thở hơn chút... 2/ Ông này ổng... thích TCS, và vì vậy TCS càng bị chửi vì ổng :D
Ở Mỹ, nếu 1 ông cựu tổng thống chết, thì biết bao nhiêu là bình luận đánh giá về cuộc đời và sự nghiệp, lịch sử hình thành, hành động và các thành quả của ông ta được nói đến cho dân học hỏi và biết thêm về ls nước nhà... Không biết báo/đài VN có sẽ nói, và nếu nói, có ai tin không? :D Hay là ... thả băng rôn khắp phố phường là tốt rồi :)
Uncle11
06-11-2008, 10:16 AM
Bà con,
Không biết chuyện gì xảy ra sau cánh gà sân khấu mà chưa thấy báo mạng VC đăng tin này.
Uncle11
Út Đẹt
06-11-2008, 10:23 AM
chết bớt 1 tên VC thì đỡ 1 tên... :D
Bà con,
Không biết chuyện gì xảy ra sau cánh gà sân khấu mà chưa thấy báo mạng VC đăng tin này.
Uncle11
Ý Chú 11 là ổng có thể bị... thủ tiêu hả? :D
BƯỚNG
06-11-2008, 11:37 AM
Well well , Có người nói tay VVK này là tên Tầu Lai?
Thêm một tên hạm loại heo ăn bẩn của dân về chầu dziêm dzương cho dzân có thêm miếng cơm hay miếng cháy ăn lót bụng !
Hắn là cháu ba đời VÕ TẮC THIÊN...............:sunrang............đoá
BƯỚNG
06-11-2008, 11:54 AM
Well well , Có người nói tay VVK này là tên Tầu Lai?
Thêm một tên hạm loại heo ăn bẩn của dân về chầu dziêm dzương cho dzân có thêm miếng cơm hay miếng cháy ăn lót bụng !
Bác Kiệt gặp pak ho.
Xong đời thằng kán bưng bô
Cháu HỒ con bác làm nô kiếm xiền
Pak ho lại đi gặp lenin
Cả đời cái kiếp ăn xin
Káttrô kacmac nào tin phép màu
Chúa cha, thầy Phật trên cao
Nhìn mà ứa lệ xiết bao dân lành
Chết đi, đỡ khổ chúng sanh
Kiệt kia trong đám LƯU MANH BA ĐÌNH
Nguyện thờ cái xác thối ình
Lenin cacmac cũng xin xá dài
Lũ này thật có lắm tài
Bưng bô liếm láp dài dài khổ dân
Thôi thì an nghỉ nhé ĐẦN
Âm ty đối chất người dân kêu gào
Nhanh chân lên nhé xem nào
TRIẾT, PHIÊU, DŨNG, MẠNH .....sao chưa thấy chầu
Diêm Vương giũ sổ.........:haha:....... lắc đâu.....................
Vậy bác Kiệt đi chầu diêm chúa!
\
:haha::haha::haha:
Gai nho.n
06-11-2008, 12:34 PM
BBC có đăng tin đầy đủ hơn về cái chết của ông Kiệt và sơ lược tiểu sử của ông ta
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080611_vovankiet_dies.shtml
trong đó ông ta nói câu này với đài BBC nghe lọt tai :D
Trong một phỏng vấn hiếm hoi với BBC, ông Kiệt nói:
"Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả".
Ông cũng kêu gọi đối thoại với những người bất đồng chính kiến.
Chuyện do một người cùng quê Quãng Ngãi với VVK kể về VVK:
VVK có một người con trai lớn hơn tên bồ của Vàng Anh nên lúc nào cũng cần tiền để đi cưng đào, một ngày như mọi ngày kia, ông con trai đi chơi về xin tiền cha VVK, VVK nói cha làm gì có tiền tham nhũng mà đưa hoài!
Thế là ông con trai tự tử kế bên cầu thang ở nhà để người nhà còn thấy mà cứu, chứ không cần ra cầu Bình Lợi nhảy đầm nhảy ao, để chứng tỏ là cha con VVK không tham nhũng hay ỷ thế quan quyền như cô Lan ông Mười!
Tin hay không thì cũng không có ai chết theo VVK, nên nếu nghi ngờ thì có thể VVK chết giả để VVK sang Mỹ sống cho đảng khỏi mang tiếng, và học nghề trước khi trở về làm Mikhail Gorbachew của VN !?
Gai nho.n
06-11-2008, 01:09 PM
Gai không biết tin của Cle về con cái ông Kiệt ra sao , nhưng Gai biết một việc chắc chắn 100% là con rể ông Kiệt có một căn villa rất lớn ở Saigon , Gai có xem hình chụp :P
nhà rất sang trọng , sân trước sân sau có người hầu take care cẫn thận lắm , đẹp không thua gì nhà của mí người nhà giàu bên này , hình như họ có công ty xuất nhập khẩu , Gai không hỏi nhiều vì sợ người ta ngại :hihi
hết cho Gai xem hình sao :hihi
VVK mà không tham nhủng thì giống như tin chuyện......cá tháng 4.
Uncle11
06-11-2008, 01:15 PM
Bác Cle,
Chuyện do một người cùng quê Quãng Ngãi với VVK kể về VVK:
BBCVietnamese,
Sinh ngày 23/11/1922 trong một gia đình nông dân tại xã Trung Hiệp, huyện Vũng Liêm, tỉnh Cửu Long (nay là tỉnh Vĩnh Long), ông Võ Văn Kiệt bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng từ năm 1938.
Mino,
Ý tui là ban bí thư đảng cướp không muốn dân biết nhiều trong lúc làm tang lễ vì 1 lý do nào đó.
Mấy tay này đương quyền ăn như hạm, cha ăn con ăn. MK về già ra nói nói vài câu lấy lòng dân.
Cha con nó tranh ăn còn thanh trừng nội bộ, tổ chức ám sát con cái nhau nữa, lấy gì mà xã hội khá nổi.
Uncle11
BƯỚNG
06-11-2008, 01:23 PM
Bác Cle,
Chuyện do một người cùng quê Quãng Ngãi với VVK kể về VVK:
BBCVietnamese,
Sinh ngày 23/11/1922 trong một gia đình nông dân tại xã Trung Hiệp, huyện Vũng Liêm, tỉnh Cửu Long (nay là tỉnh Vĩnh Long), ông Võ Văn Kiệt bắt đầu tham gia đảng cướp cắt mạng từ năm 1938.
Mino,
Ý tui là ban bí thư đảng cướp không muốn dân biết nhiều trong lúc làm tang lễ vì 1 lý do nào đó.
Mấy tay này đương quyền ăn như hạm, cha ăn con ăn. MK về già ra nói nói vài câu lấy lòng dân.
Cha con nó tranh ăn còn thanh trừng nội bộ, tổ chức ám sát con cái nhau nữa, lấy gì mà xã hội khá nổi.
Uncle11
Soooooggggi sửa lại cho.........:haha:.........đúng..............
thua stock, đứng tim chết.
Thượng mả phong.:sunrang :sunrang
Tui chỉ nghe người ở Quãng Ngãi cùng họ Võ kể lại, và tui chưa nghe VVK nói lần nào nên quê VVK, quê con cái VVK có sinh ở miền Nam, hay quê vợ VVK ở đâu tui không rành bằng người đang ở VN!
lacali
06-11-2008, 08:32 PM
Vẹm Kiệt chết hơi trể. đúng ra vẹm kiệt nên chết mother nó từ lâu để đền tội cho tội ác mà kiệt và đồng bọn cộng sản VN đã đem gieo rắt cho dân VN từ bao lâu nay.
đổi mới khỉ khô gì, thấy theo con đường mác-lê không xong cho nên mang cái xác chết cộng sản làm bình phong độc tài cai trị và chạy theo ôm chân đế quốc tư bản để sống còn thì nói đại đi. bằng chứng cho thấy rõ nhất là vẹm VC kiệt nầy chết queo bên Tân Gia Ba chứ đâu thèm chết tươi như hồ chủ tịt ở nhà xí ba đình.
cuộc đời nầy đang tươi sáng hơn một tí vì thêm một tên VC võ văn kiệt đi chầu bác hồ chủ tịt. :dance2: :dance2:
Bò vàng
06-11-2008, 10:52 PM
VVK bị uống trà Tàu mà đai như tướng Lê Trọng Tấn ngày xưa, dù sao cũng xin chia buồn với tang quyến anh Sáu Dân, không có anh Sáu xé rào mấy cái chuyện Imexco thời Lê Duẫn thì chúng con "đai soon" vì tổ quốc ơi ăn cơm độn ngán quá, từ giải phóng dô đây ăn cơm độn dài dài (Tình đất đỏ miền đông- TLAn?)
Bò vàng
06-11-2008, 10:56 PM
Trong một cuộc phỏng vấn trên đài BBC người con gái ông Võ Văn Kiệt, bà Võ Hiếu Dân, cho biết về tang lễ ông Kiệt: “Các anh trong ban bí thư ngày mai họp và thông báo, chứ gia đình chưa biết gì”.
<SPAN style="FONT-SIZE: 10pt; COLOR: black; FONT-FAMILY: Tahoma; mso-bidi-font-weight: bold"><FONT face=Verdana>
Bò vàng
06-11-2008, 10:57 PM
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=79860&z=157
Con gai' cua? VVK khong^ phai? ho.Vo~
Bò vàng
06-11-2008, 11:10 PM
Võ Văn Kiệt, nhà lãnh đạo kiệt xuất thời kỳ Đổi mới09:55' 11/06/2008 (GMT+7) http://www.vietnamnet.vn/common/v3/images/vietnamnet.gif - VietNamNet xin trân trọng giới thiệu bài viết về nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã được đăng tải nhân dịp sinh nhật 85 tuổi (23/11/1922 – 23/11/2007) của nhà lãnh đạo kiệt xuất này.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569355_1.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569355_1.jpg)Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt và cố Tổng Bí thư Lê Duẩn. Ảnh tư liệuVới tuổi đời 85 và 70 năm tham gia cách mạng (1938 – 2007), ông đã cống hiến gần như toàn bộ cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất tổ quốc và đổi mới đất nước. Tên tuổi của ông gắn liền với một giai đoạn lịch sử oai hùng và đầy thử thách của dân tộc qua những hoạt động phong phú và nổi bật mang dấu ấn đặc sắc, dấu ấn Võ Văn Kiệt. Dấu ấn về tư tưởng và quyết tâm đổi mới đất nước, đưa đất nước vượt qua tình trạng khó khăn, trì trệ, từng bước phát triển và hội nhập. Dấu ấn về bầu nhiệt huyết không hề vơi cạn theo thời gian và tuổi tác của con người.
Võ Văn Kiệt thuộc thế hệ lãnh đạo hàng đầu đi tiên phong trên con đường đổi mới đất nước. Ông quan niệm rõ ràng và nhất quán về đổi mới: “Đổi mới không phải là xóa bỏ hoàn toàn cái cũ hay từ bỏ chủ nghĩa xã hội mà là nhận thức lại một cách đúng đắn hơn về một chủ nghĩa xã hội nhân bản, hoàn thiện, với lý tưởng phục vụ con người, vì con người”.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569233_vovankiet.jpgBáo giới và công chúng đã quen thuộc với hình ảnh vị cựu Thủ tướng dù đã rời chính trường nhưng vẫn có những ý kiến đóng góp đầy tâm huyết cho sự phát triển của đất nước với tư cách một công dân. Ảnh: TTO
Ông là nhà lãnh đạo có sự đóng góp xuất sắc bởi tầm nhìn sâu rộng và trí tuệ sắc sảo. Những phẩm chất tiêu biểu đó, một phần do bẩm sinh, do tích luỹ qua quá trình hoạt động thực tiễn lâu dài ở những nơi đầu sóng ngọn gió của cách mạng, và đặc biệt do phong cách gần gũi bình dị, khả năng tập hợp và khai thác có hiệu quả những tri thức tiên tiến của một tập thể chuyên gia giỏi về nhiều mặt; chính trị, kinh tế, khoa học công nghệ, văn hoá nghệ thuật v.v….
Nhờ thế, ông cùng với lãnh đạo Đảng và Nhà nước đưa ra được những quyết sách đúng đắn, những giải pháp hiệu quả cho sự phát triển của đất nước. Nhiều chủ trương của Chính phủ mang dấu ấn của cá nhân Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã được thực tiễn chứng minh là đúng đắn, nhưng không phải được mọi người đồng tình ngay từ đầu.
Để biến đường lối, chủ trương thành hiện thực, Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã từng thể hiện một phong cách lãnh đạo sâu sát, cụ thể và đặc biệt lòng dũng cảm đến mức quyết liệt. Và trên hết là bầu nhiệt huyết đối với vận mệnh của đất nước và số phận của nhân dân không hề vơi cạn.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569347_2.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569347_2.jpg)Từ trái sang phải: Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Xô, Phạm Thái Bường (Ba Bường), và Võ Văn Kiệt thời kỳ chiến tranh giải phóng miền Nam Việt Nam. Ảnh tư liệuÔng thể hiện phong cách, tinh thần đó không chỉ khi ở cương vị nhà lãnh đạo cao nhất của một thành phố (Bí thư Thành uỷ TP. HCM), của Chính phủ, mà cả khi ông không còn giữ trọng trách nào trong Đảng và Nhà nước.
TIN LIÊN QUAN
Thư ngỏ của Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt (http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/2007/10/747481/)
Cần có một Quốc hội chuyên nghiệp (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/doinoi/2005/12/526767/)
"Thời kỳ mới đang cần một Chính phủ biết bứt phá" (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2007/07/720125/)
Nguyên TT Võ Văn Kiệt góp ý cho dự án Dung Quất (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2005/06/450423/)
Nếu cứ cố chấp với nhau, dân tộc không lớn mạnh được! (http://www.vietnamnet.vn/baylenvietnam/2007/01/649371/)
"Đảng phải nắm lấy cơ hội để gắn kết dân tộc" (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2007/02/660675/)
"Không để người nghèo chịu thiệt thòi mãi..." (http://tuanvietnam.net/vn/vnn/1053693/index.aspx)Trong 10 năm nay (1997 – 2007), trước mỗi sự kiện nóng bỏng, quan trọng mang tầm quốc gia hoặc ảnh hưởng lớn đến quyền lợi nhân dân, lại thấy Công dân Võ Văn Kiệt lên tiếng. Có khi là một bài viết, có lúc là bài trả lời phỏng vấn, và đặc biệt có cả những bức thư ngỏ công khai gửi lên các cấp lãnh đạo đất nước.
Trong thời gian gần đây, ông phát biểu ý kiến, kiến nghị với các cơ quan đảng và nhà nước dồn dập hơn. Từ những vấn đề trọng đại như ý kiến “đóng góp với đại hội X”, hoà hợp dân tộc, đến những kiến nghị, góp ý, phát biểu về những sự việc cụ thể như: quy hoạch về “thành phố dọc sông Hồng”, việc “xây nhà Quốc hội” v.v....Những ý kiến của ông được trình bày thẳng thắn và chứa tâm huyết lớn với nước với dân. Dù được chấp nhận hay không, các ý kiến của ông đều rất quý, rất đáng trân trọng, phù hợp lòng dân và được người dân mong chờ, đón nhận.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1569361_3.jpgNguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt và các sinh viên trường Đại học Quốc gia Hà Nội. Ảnh tư liệu
Tư tưởng “đổi mới”, hành động “đổi mới”, công lao trong sự nghiệp “đổi mới” cùng với bầu nhiệt huyết với đất nước và nhân dân của Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã đưa ông trở thành một trong những nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước xuất sắc, một hình ảnh tiêu biểu của Việt Nam trong thời kỳ đổi mới và hội nhập.
Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt thực sự được nhân dân cả nước yêu quý với tên gọi thân thiết Sáu Dân và được bạn bè trên thế giới nể trọng. Đó là món quà quý giá nhất cuộc đời dành tặng ông.
GS Trần Thanh Minh
http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2008/06/787871/
Chi? minh` VNNet ddang( bai` nay` ma` thoi^, cac' bao'kha'c qua ngay` thu*' 2 roi` ma` van^~ im lang*. ddang' so*.
Ddun'g la` thong^ tin phai? co' chi? ddao. truoc', khong^ dduoc. tuy` tien^. ddi qua ben^ le^` trai'
BV
Bò vàng
06-11-2008, 11:23 PM
http://www.rfa.org/vietnamese/VietnameseNews/vietnamnews/Vietnam%20reformist%20ex-premier%20Vo%20Van%20Kiet%20dies%20at%2085%20%20-06112008091808.html
A' chau^ tu*. do co' ddua* tin
Con` cac' bao ' ddai` cua? Dang? thi` im lang(. ddan'g so*. chac*' cho*` mo*? cua*? Ma~ VVK moi' pha't tang hay sao a'
BV
thehevanganh
06-12-2008, 01:29 AM
Võ Hiếu Dân nghĩa là "có hiếu với nhân dân",
làm phận đầy tớ trông chừng dùm sân thi đấu và CLB Lan Anh cho dân...
nhân dân ta sướng thiệt,
và còn bao nhiêu là đầy tớ trông chừng dùm mọi tài nguyên của cải của nhân dân..
Vọ Hiếu Dân là 1 cái tên quá đuẹp!
Bò vàng
06-12-2008, 02:40 AM
Theo tin rò rỉ, các đồng chí TW còn đang tranh nhau chức vụ trưởng ban lể tang của tang lể chú 6D, bàn thảo coi có nhận phúng điếu hay không, và an táng đồng chí ấy ở Hà Nội - SG- hay Vĩnh long, quê hương của va
Báo chí sẻ được thông tin sau 24 giờ kể từ khi ban lể tang được ban chấp hành trung ương, bộ 9 chị nhất trí cao.
Hat cat
06-12-2008, 02:41 AM
BBC có đăng tin đầy đủ hơn về cái chết của ông Kiệt và sơ lược tiểu sử của ông ta
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080611_vovankiet_dies.shtml
trong đó ông ta nói câu này với đài BBC nghe lọt tai :D
Trong một phỏng vấn hiếm hoi với BBC, ông Kiệt nói:
"Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả".
Ông cũng kêu gọi đối thoại với những người bất đồng chính kiến.
Mấy thằng cs nói thương dân yêu nước cho đến giờ vẫn có người tin mới là lạ. Ngày xưa nó nắm quyền sao không làm đi, giờ sắp chết kiếm cái vé xuống chứng minh với diêm vương là "em có nói được vài câu vớt vát khi tụi tàu chiếm ưu thế trong bộ chính trị trước khi ngủm"...
Bà con có nhớ bác Thiệu có câu gì để đời không nhẩy?
Bò vàng
06-12-2008, 02:44 AM
Má! chiều nay má xào rau muống với chao cho con ăn cơm, như hồi năm 80 đó má
Trời! tao nấu hủ tíu rồi mà mày đòi ăn cơm rau muốn xào chao, mày sao rồi con, có ấm đầu hong, để má cạo gió cho con.
Hong có đâu má, bửa nay ông 6D chết, con muốn ăn để nhớ hồi đó má con mình lụm bông cỏ trong gạo, rồi ăn rau muống bổ như ăn thịt bò .
Má????????????????????
dieuhau
06-12-2008, 06:50 AM
về vụ ông VVK báo chí VN chẳng cho dân biết ông đã từ trần.Dân trong nước biết thông tin rỏ ràng chỉ cần độc báo Hải Ngọai và báo chí thế giới là biết ngay còn độc báo đảng làm cho con người ngu đần ngố thêm.
InJail
06-12-2008, 08:43 AM
VNExpress and Tuoi Tre Online vừa mới đưa tin v/v ông VVK từ trần, too late
chắc có chuyện gì nữa đây
chờ xem.....
Yeah, It's too late!
Coi chừng bị đàn em Năm Cam hay là Tăng Minh Phụng xử đó !
:)
Uncle11
06-12-2008, 09:55 AM
Sau một thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù được Đảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, bệnh nặng, đồng chí đã từ trần hồi 7 giờ 40 phút, ngày 11.6.2008, thọ 86 tuổi.
Qua Sing chữa và chết, ở đâu ra giáo sư, bác sỹ tận tình cứu chữa :-)
Tang lễ đồng chí Võ Văn Kiệt được tổ chức trọng thể theo nghi thức Quốc tang.
Linh cữu đồng chí Võ Văn Kiệt quàn tại Hội trường Thống Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh.
Lễ viếng đồng chí Võ Văn Kiệt được tổ chức tại Hội trường Thống Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh, bắt đầu từ 8 giờ, ngày 14-6-2008 đến 8 giờ 30 phút, ngày 15-6-2008.
Lễ truy điệu đồng chí Võ Văn Kiệt được tổ chức tại Hội trường Thống Nhất, Thành phố Hồ Chí Minh, bắt đầu từ 9 giờ, ngày 15-6-2008.
Lễ an táng đồng chí Võ Văn Kiệt được tổ chức cùng ngày tại Nghĩa trang Thành phố Hồ Chí Minh.
Đài Truyền hình Việt Nam và Đài Tiếng nói Việt Nam sẽ tường thuật trực tiếp lễ truy điệu và lễ an táng đồng chí Võ Văn Kiệt tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Cùng thời gian tổ chức lễ viếng và lễ truy điệu đồng chí Võ Văn Kiệt tại Thành phố Hồ Chí Minh sẽ tổ chức lễ viếng, lễ truy điệu đồng chí Võ Văn Kiệt tại Trung tâm Hội nghị quốc tế, số 11 Lê Hồng Phong, Ba Đình, Hà Nội và tại trụ sở Uỷ ban nhân dân tỉnh Vĩnh Long.
Trong hai ngày Quốc tang (ngày 14 và ngày 15-6-2008), các công sở, các nơi công cộng treo cờ rủ và ngừng các hoạt động vui chơi giải trí.
Các bác còn bận làm việc lo cho dân nên chỉ tổ chức theo nghi lễ quốc táng trong 2 ngày cuối tuần thôi. Thăm viếng tính ra chỉ cho chưa được 1 ngày, chắc là không muốn các đồng chí đồng rận tụ tập ồn ào.
Uncle11
pheng
06-12-2008, 11:14 AM
Sau một thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù được Đảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, bệnh nặng, đồng chí đã từ trần hồi 7 giờ 40 phút, ngày 11.6.2008, thọ 86 tuổi.
Qua Sing chữa và chết, ở đâu ra giáo sư, bác sỹ tận tình cứu chữa :-)
U11,
Theo tôi ông VVK đã chết trước khi hay trên đường tới Sing, việc tới Sing chỉ là cứu cấp khi hết thuốc chữa hoặc không còn tin tưởng ai ở VN
Theo một số bài viết, VVK chết vì bịnh "viêm phổi cấp tính", là thứ bịnh mà y khoa ngày nay có thể tiên đoán trước những tình trạng của bịnh nhân, và không gây đột tử (theo khả năng kinh tế và vai vế của ông), điều này có thể kiểm chứng qua một số chuyên gia y khoa trong HN như Mino
Do đó, cái chết của VVK là 1 bí ẩn nếu không muốn nói là bị ám sát và gia đình bó tay nên mới xử dụng phương tiện cấp cứu cao nhất là chạy qua Sing
pheng
06-12-2008, 11:32 AM
Điều quan trọng để chúng ta suy nghĩ là:
-Tại sao VVK "bị chết" vào lúc này khi mà kinh tế VN rối rắm và TT Dũng chuẩn bị đi Mỹ
-Ai sẽ là những người bị thiệt hại nhiều nhất vì cái chết của ông VVK ngoài gia đình của ông
pheng
06-12-2008, 11:38 AM
Chắc chắn ông Kỳ sẽ có 1 cuốn sách ra rất gần đây tên là "Tôi và TT VVK"
pheng
06-12-2008, 11:40 AM
Rất có thể ông đương kim TT Dũng sẽ bị truất phế hoặc cho đi sau nhiệm kỳ này :frusty:
pheng
06-12-2008, 11:42 AM
Các đầu tư từ các nước phương Tây, đặc biệt Mỹ sẽ bị rút hay ít nhất bị chựng lại một thời gian :frusty:
pheng
06-12-2008, 11:44 AM
Sẽ không có chuyện công nhân trong nước biểu tình nữa hoặc sẽ bị đối xử đàn áp cứng rắn hơn :frusty:
pheng
06-12-2008, 11:45 AM
Sẽ không có chuyện Lê thị Công nhân và Nguyễn văn Đài được thả và NVHN sẽ có biểu tình lớn hơn khi Dũng tới Mỹ :frusty:
pheng
06-12-2008, 11:47 AM
Kinh tế VN sẽ tồi tệ hơn nữa nhất là tiền bạc, chứng khoán :frusty:
Trong VN ai trữ gạo được thì càng tốt
Gai nho.n
06-12-2008, 11:49 AM
BBC có đăng tin đầy đủ hơn về cái chết của ông Kiệt và sơ lược tiểu sử của ông ta
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080611_vovankiet_dies.shtml
trong đó ông ta nói câu này với đài BBC nghe lọt tai :D
Trong một phỏng vấn hiếm hoi với BBC, ông Kiệt nói:
"Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả".
Ông cũng kêu gọi đối thoại với những người bất đồng chính kiến.
Mấy thằng cs nói thương dân yêu nước cho đến giờ vẫn có người tin mới là lạ. Ngày xưa nó nắm quyền sao không làm đi, giờ sắp chết kiếm cái vé xuống chứng minh với diêm vương là "em có nói được vài câu vớt vát khi tụi tàu chiếm ưu thế trong bộ chính trị trước khi ngủm"...
Bà con có nhớ bác Thiệu có câu gì để đời không nhẩy?
:D người ta có câu
cọp chết để da , ngưỜi chết để tiếng, tiếng mà xấu thì để làm gì phải không bạn :D
cho dù là bạo chúa đi chăn nữa , cuối đời biết mở miệng nói một câu lại cho các đồng chí nghe mà thấy sai thì sửa sai thì cũng nên cho ông ta chút credit chớ phải không
so sánh với hồ tịt thì ông này cũng có chút xíu lương tâm :D
lacali
06-12-2008, 11:53 AM
dù gì đi nữa thì việc vẹm võ văn kiệt đứt bóng sẽ làm cho trái đất nầy sạch sẽ thêm 1 tí. the world is a better place without võ văn kiệt.
không ai phủ nhận việc phản khán lại con đường tột lỗi của chế độ cộng sản từ những người cộng sản "chân chính" hay không "chân chính", nhưng những lời nói hay hành động của họ cần phải được thực thi đúng lúc đúng chổ chứ kiểu đợi cho bị truất phế, thất sủng, mất hết quyền lực, về hưu, hay sắp đứt bóng rồi thì mới "dám" lời ra tiếng vào là việc làm vô thưởng vô phạt, chẳng giúp ít gì được cả.
Gai nho.n
06-12-2008, 12:01 PM
dù gì đi nữa thì việc vẹm võ văn kiệt đứt bóng sẽ làm cho trái đất nầy sạch sẽ thêm 1 tí. the world is a better place without võ văn kiệt.
không ai phủ nhận việc phản khán lại con đường tột lỗi của chế độ cộng sản từ những người cộng sản "chân chính" hay không "chân chính", nhưng những lời nói hay hành động của họ cần phải được thực thi đúng lúc đúng chổ chứ kiểu đợi cho bị truất phế, thất sủng, mất hết quyền lực, về hưu, hay sắp đứt bóng rồi thì mới "dám" lời ra tiếng vào là việc làm vô thưởng vô phạt, chẳng giúp ít gì được cả.
ah cái này thì Gai nghĩ ngược lại , có ích lợi , ít nhất là giới trẻ, bao lâu nay nghe lời bác dạy , đảng dạy chỉ có một chiều , dân Việt hải ngọai nói thì bị rejected ngay tức khắc vì đảng dạy những gì VHN nói và làm là phản động , vì vậy họ tin những gì các ông nhớn trong bộ chính trị các ông có chiều dày phục vụ đảng cs cả mấy chục năm, lời của các ông này nói là tín điều, vì thế bây giờ chính trong các ông ấy mở miệng vàng ra nói trong lúc sắp chết , thì kể ra cũng có tác dụng hơn VHN rất nhiều đó bác Lacali ạ :D
pheng
06-12-2008, 12:14 PM
Chiều sâu trong cái chết của VVK:
Phải chăng VVK đã và đang là cây cầu nối giữa VN hiện tại với các nước phương Tây và Mỹ, ít nhất về mặt bảo đảm chính trị, là một điều kiện quan trọng trong phát triển kinh tế, cho nên cái chết của ông là 1 phần trong kế hoạch phá hoại kinh tế VN của TQ trong toàn cảnh kinh tế VN hiện nay
lacali
06-12-2008, 12:28 PM
Gai,
giúp ích gì được khi mà ai cũng biết là "tại ổng mất thớ rồi mới dám nói như vậy, nếu thật sự muốn nói để thay đổi thì tại sao không làm như vậy lúc quyền lực còn trong tay?"
còn nữa. có những cái nói để cho có nói theo kiểu vô thưởng vô phạt chứ không phải nói để làm. kiểu nầy thì ai cũng biết cả rồi. cái cần hơn hết là việc làm đi đôi với lời nói kìa. còn như kiểu VVK nầy thì có lạ gì đâu, ai nghe cũng tốt, ai không nghe cũng chẳng hại gì.
mà nè, sao bây giờ tự nhiên xưng "bác" với lacali vậy? nghe loạ quá đi. ai xưng bác thì xưng lại với họ, nhưng còn với lacali thì cứ như hồi nào tới giờ nghe dzui hơn đó Gai. :Cap_PDT_01_18:
Gai nho.n
06-12-2008, 12:43 PM
ơ hay... mode mới bây giờ Gai gọi Lacali bằng bác còn khá hơn em Chanh gọi bằng cụ Lacali, thế bác muốn chọn cái nào cho Gai biết để gọi :sunrang, nhưng bây giờ gọi tạm là bác Lacali nhen
ehmmm... tiếp tục dợt bác Lacali... :sunrang
đồng ý với bác , đợi tới mất thớ rồi mới nói thì lời nói này cũng không có ký lô nào với đa số đồng bào trong nước vì họ cũng đã biết tỏng tòng tong cái đảng thúi tha này rồi.
nhưng theo Gai thì lời ông ta nói sổ toẹt tất cả những gì đảng cs đã cố công tô vẽ , cái gì từ trước đến giờ nhập nhà nhập nhằn...lừa gạt thì nay cũng chính họ đã lật ra rõ ràng rồi
yêu nước là yêu xã hội chũ nghĩa, là yêu đảng thì cần phải xem lại :D
chỉ tiếc là khi còn ngồi tại vị , ông VVK cũng không khác nào những ông đang còn ngồi tại vị, bảo vệ cái ghế , bảo vệ quyền lợi mà câm miệng lúc đó , đợi hết job rồi bị phế rồi mới lòi ra vài câu để đời thì cũng hơi tiếc tiếc, nhưng có còn hơn không :rang :rang
lacali
06-12-2008, 12:59 PM
Gai nói có lý chứ không phải không. nhưng nghĩ cho cùng thì không nên vì những lời phát biểu khi mất thớ đó mà "tân bốc" VVK lên như một vài bài báo hay phát biểu mà lacali đọc được làm như là VVK là nhà cải cách "kiệt xuất" của VN vậy không bằng.
đó làm hàm ý của lacali.
lacali là người miền nơm diệt nơm cho nên xưng bác nghe "dzà" quá à. còn cái Chanh thì chịu thua; cứ cụ kiểu nầy thì giãm thọ sớm !:D
Gai nho.n
06-12-2008, 01:21 PM
ai nói với bác Lacali là Gai tâng bốc VVK :andon :andon
Gai goi bác Lacali thế nhưng tới hồi cho :andon thì vẫn cứ thẳng tay nhá :sunrang
Gai nói là cho ổng credit vì tới cuối đời còn biết nói ra sự thật , còn hơn vài tên vì tiếc tiếng thơm (hổng biết thơm hay thúi) mà nhất định câm như hến , cuối đời chết đi để lại cho người đời nhiều câu hỏi , ai muốn tốt thì cứ bốc thơm cho nhiều vào, còn ai cho là xấu thì cứ thế mà trây trét bao nhiêu là thứ để chửi.
Lọai này Gai khinh ghét vì tự bản thân họ đã là một thứ không dám đối đầu với sự thật , và nhận chân sự thật , và là lọai lập lờ đánh lận con đen.
câu nói của ông VVK ít nhiều cũng cho thấy là những gì ông ta làm trước đây (theo Gai nghĩ) là sự sai lầm , vì vậy không muốn để cho người đời chê cười vì sự bất trí nên đã tỉnh trí cho dù là vài tiếng đồng hồ ,hay vài phút đồng hồ phù du còn lại để nói ra lời của "lương tâm" cũng đáng để cho chúng ta nương tay đánh khẽ chứ nhỉ , và nếu có làm văn tế để chửi thì cũng còn có chút xíu giảm khinh phải không :D
bác Lacali mà khó chịu quá , Gai bắt chước em Chanh thăng chức bác lên cụ thì ráng chịu :sunrang
Gai: ""Gai nói là cho ổng credit vì tới cuối đời còn biết nói ra sự thật , còn hơn vài tên vì tiếc tiếng thơm (hổng biết thơm hay thúi) mà nhất định câm như hến ,"
Cho credit VVK để khuyến khích người CS đi sau thay đổi tốt hơn cho dân VN có thêm tự do, thay vì im re ở xứ tự do còn thua Leevi ở trong nước còn dám nói TT G.W. Bush viện trợ quân sự cho VC!
Gai nho.n
06-12-2008, 01:42 PM
Bác Cle..
Gai chỉ pick câu này thôi nhé :P
Cho credit VVK để khuyến khích người CS đi sau thay đổi tốt hơn cho dân VN có thêm tự do...
đúng dzậy :D, các đảng dziên cs đi sau thì cũng nên nhìn gương đàng anh đi trước để còn dám sửa sai và làm cho đúng lương tâm (cái này hy vọng thôi, sợ là lương tâm cũng bị chó tha mất rồi :hmm )
dieuhau
06-12-2008, 03:51 PM
CHÚ SÁU ...KẸT.
Võ Văn Kiệt, cựu Thủ tướng Việt Cộng, đã chết tại một nhà thương Singapore lúc 6:40 sáng ngày 11/6, ngày giờ địa phương. Chết trong nhà thương thì chắc chết vì bệnh, các nguồn tin cho hay xác ông Kiệt đã được máy bay chỡ về Việt Nam.
Võ Văn Kiệt có 85 năm cuộc đời.
Sanh năm 1922 tại Vĩnh Long, miền Nam Việt Nam, mới 17 tuổi đầu ông Kiệt đã gia nhập gian đảng Cộng sản vào năm 1939, tiếp tay giặc nội thù xâm lược phương Bắc mang súng đạn Nga – Tầu bắn giết đồng bào nông dân Nam bộ đến năm 1975. Là một cấp lãnh đạo Cộng sản có xuất xứ từ miền Nam, Võ Văn Kiệt vẫn không ngừng ở đó, sau năm 1975 lại tiếp tay gian đảng Bắc Cộng, lùa mấy trăm ngàn thanh niên toàn từ miền Nam sang Kampuchia làm bia cho mìn đạn, dưới sự chỉ huy của những sĩ quan Cộng sản miền Bắc.
Vài năm trước khi chết, Kiệt đổi giọng, kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc, hắn huyên thuyên nói rằng nước Việt Nam là của toàn thể người Việt chứ không phải của riêng của đảng viên Cộng sản; nhân một ngày 30-4, Kiệt rơi nước mắt cá sấu còn nói, tổ chức ăn mừng làm chi để nửa nước vui mà phân nửa còn lại thì buồn. Nếu không biết quá khứ đẩm máu của Kiệt, người nghe có thể rất cảm động.
Nhưng cũng như những lãnh tụ Cộng sản khác, sau khi ngưng chém giết, Kiệt lại lao vào cuộc tham nhũng, lợi dụng quyền thế ăn cắp tài sản của đất nước, của nhân dân, nên sự trở về với cái thiện trong những ngày tháng chót của cuộc đời của Kiệt đã không thể che khuất quá khứ dẫy đầy cái ác. Tiếng nói khi biết trở lại với điều thiện của Kiệt đã không có mấy giá trị đối với người Việt, nhất là người Việt sinh sống ở miền Nam.
Võ Văn Kiệt khi thủ dao găm lựu đạn ở trong rừng, có bí danh Sáu Dân. Khi Sáu Dân cùng giặc cộng từ rừng bò ra chiếm thành phố, dân Sài Gòn gọi Sáu Dân tức Sáu Kiệt trại thành anh Sáu Kẹt. Hổn danh này nói lên số gờ ram cảm tình mà người dân Nam bộ dành cho ông ta.
Sống trong rừng lâu lâu nhảy ra quậy phá các thành phố miền Nam, khi chết đến ở nhà thương cao cấp ngoại quốc, Kiệt cùng các đồng đảng của hắn quả đã có một cuộc đổi đời rất lớn. Cuộc đời đó, ngẫm lại, có đáng hãnh diện coi là hành trang lẫm liệt của một cá nhân được các đấng bề trên ban cho phúc phần ăn trên ngồi tróc trên đầu thiên hạ để bước vào một kiếp tới hay không?
Công tâm mà nói, Võ văn Kiệt khá hơn các tay lãnh đạo đầu xi măng cốt tre Bắc Cộng. Kiệt được coi như là người có góp công cho tiến trình thay đổi kinh tế và xã hội nước Việt Nam. Nhưng cũng còn có một lối ghi công khác : Người ta nói rằng nếu không có sự góp công đó của Kiệt, thì gian đảng Bắc Cộng đã tiêu tùng theo các chế độ Cộng sản Liên Xô và Đông Âu, đâu còn có thể phá dân hại nước đến hôm nay?. Vậy tiến trình thay đổi kinh tế, xã hội này nên được đánh giá ra sao, thì xin đơn cử cách đánh giá như vầy : Con gái ông Kiệt hiện đang sống tại Little Saigon, Hoa Kỳ, thay vì ở lại Sài Gòn, Việt Nam, để hưởng sự thay đổi do chính cha ruột tạo thành.
Tin Kiệt chết, các nhật báo Việt ngữ ở Little Saigon đều có đăng, website đài BBC ở Anh cũng đăng, nhưng kiếm tới đỏ con mắt thì không thấy bất cứ website các báo trong nước Việt Nam đăng. Một đứa con gái khác của ông Kiệt trả lời : Các anh trong ban bí thư ngày mai họp và thông báo, chứ gia đình cũng chưa biết gì. Thành ra, Võ Văn Kiệt đã chết thật rồi, nhưng chính gia đình của ông cũng không thể nói là ông chết, vì đảng chưa có lệnh chính thức cho ông Kiệt chết.
Mà có gì quan trọng đến thế không, hay vẫn là cái trò ởm ờ của gian đảng mỗi khi có những nhân vật của họ nhận sự vụ lệnh thuyên chuyển của Ông Trời?
Tội cho Kiệt mà cũng tội cho những người mang nghiệp làm báo ở Việt Nam.
Kiệt đã chết, hay Kiệt còn tiếp tục sống, thì có ảnh hưởng gì đến tương lai của dân và nước Việt Nam không? Câu trả lời dứt khoát là không! Kiệt đã rước giặc về dầy mả tổ, được giặc đưa ngồi trên đầu thiên hạ miền Nam, và chẳng làm gì khá hơn là làm theo lệnh, làm cái gì giặc cho phép làm.
Đó là câu trả lời buồn nhất dành cho một cá nhân từng ngồi tót vót trên ghế lãnh đạo quốc gia.
Dù sao đi nữa, những điều thiện hiếm hoi trong những ngày cuối đời của Võ Văn Kiệt cũng đáng được hoan nghênh. Tên Việt gian Nguyễn Tấn Dũng, đương kiêm Thủ tướng Việt Cộng, là đàn em thân tín của Kiệt, cũng là một đứa con của ruộng đồng Nam bộ, nên lấy cuộc đời đàn anh mình để suy gẫm, lấy phần thiện hiếm hoi của Kiệt làm tấm gương noi theo ngay từ bây giờ, cho những ngày giờ lãnh đạo của chính mình.
Câu chót tiển Võ Văn Kiệt ra đi là : Nay anh Sáu Kẹt đã không còn kẹt nữa!
Xóa sổ, kết thúc cuộc đời một tên Việt gian rước giặc về nhà dày xéo mả tổ.
Bò vàng
06-12-2008, 08:16 PM
Sẽ không có chuyện Lê thị Công nhân và Nguyễn văn Đài được thả và NVHN sẽ có biểu tình lớn hơn khi Dũng tới Mỹ :frusty:
Con xin ba'c Peng! lieu^. NTD co' toi*' Huston hong ddo', toi*' Huston NTD o*? ddau^ cho to*i' bua*? nay van^~ chua*( bie^'t, ddoi^ khi NTD toi*' khu trang trai. cua? Bush hhhhhih luc' ddo' thi` e rang( chi? bieu^? tinh` co' vai` tram( nguoi*` ma` thoi^!
Bò vàng
06-12-2008, 08:21 PM
VVK ky' chi? thi. 31/CP giam nguoi` hong can^` xe't xu*?
VVK lam` dday^ dan^~ ddien^. bac' Nam ton^' tien6`
VVK xay^ nha` may' loc. dau^` Dung* quoc^' 10 nam( chua* xong, lam` ton^' bie^'t bao tien^` cua? ddi nhap^. cang? xang( dau^` dia` VN xai`
VVK ddao` kinh vung` tu*' giac' Long Xuyen^ khien^' cho Ddong^` thap' 10 va` vung` U minh thieu^' luong*. phu` sa boi^` ddap(' hang` nam( cua? song^ Cuu? Long, hau^. qua? ddua toi*' la` mua` kho^ nuoc' man(. ddi sau^ vao` trong ddat^' lien`, mui~ Ca` Mau it' dduoc. boi^` ddap(' va` co' nguy co* sa.t lo*?
Chuyen^. ddoi^? moi*' tivi thoi*` 80-89 cua? VVK chang(? qua hong ddoi^?> la` chit' ca? ddam'
Chuyen^. sau khi bi. huyen^~ chuc*' thu? tuong' giua? nhiem^. ky` 2 thi` pha't bieu^? linh tinh chang(? qua la` tuc*' qua', bi. ddam' ddan` em qua ma(.t veo` ve`o trong cac' phi vu. man^` an( kiem6' ti`
Bò vàng
06-12-2008, 09:03 PM
VVK khong^ phai? la` mot^. con cho', con meo` gi`, khi che^'t lai. bi. tui. ddan` em em' tin, nguyen^ nhan^ che^'t, binh. gi`, qua' trinh` chua*? tri. ra sao can^` cong^ bo^' cho moi. nguoi*` ddeu^` bie^'t
Trong khi con nit' khong^ co' tien6` mo^? tim (2000 mot^. ddua*') thi` phi' ton^? dde^? cuu*' mang. VVK la` bao nhieu^, con so^' uo'c tinh' so* so* 1 trieu^. thoi^.,
Con` to^? chuc*' tang le^? linh ddinh` trinh. trong. ton^' hao cong^ quy?,. trong khi ddoi*` song^' dan^ ngheo` ngay` them^ kho' khan( vi` nan. lam phat' phi ma~ len^ toi*' 20-30%
Can6` lam` ro~ nguon^` du* luan^. VVK bi. phe than^ Tau` ddau6` doc.
BV
Bò vàng
06-12-2008, 09:11 PM
Mạnh thường quân của nghệ sĩ
Anh Sáu Dân có thói quen mời nhóm văn nghệ sĩ ở TPHCM đến nhà riêng dùng cơm. Khi tôi vào phòng riêng Trịnh Công Sơn, ngoài những mẫu tượng cầu thủ bóng đá thế giới, có bức chân dung anh Sáu Dân đặt trang trọng trên bệ.
Năm 1977, tôi làm phim về nhóm nhạc Phạm Trọng Cầu, Trịnh Công Sơn đi biểu diễn trong nhà máy, công trường. Tôi đã ghi hình, ghi âm ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên. Nhiều người vẫn lầm tưởng Trịnh Công Sơn viết ca khúc ấy để tặng Khánh Ly. Sơn tâm sự: “Khi ấy mình mới từ Huế vào Sài Gòn. Anh Sáu Dân gợi ý mình đi thực tế nông trường Thái Mỹ cùng nhiều văn nghệ sĩ Sài Gòn. Khi thấy có quá nhiều trí thức bỏ TP ra đi, anh Sáu Dân bảo: “Này, Sơn viết cái gì đó kêu gọi trí thức ở lại. Anh nghĩ cậu có thể làm tốt việc này”. Thế là mình viết ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên”. Sống với quê hương (1977), phim đầu tiên tôi ghi hình Trịnh Công Sơn, ghi âm ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên, suýt bị cấm chiếu vì những bài báo phê bình “thô thiển và dung tục”. Trịnh Công Sơn rất buồn, nhờ anh Sáu Dân nói vài lời cải chính. Anh Sáu thân ái vỗ vai Sơn: “Tôi cải chính cho cậu dễ thôi. Nhưng cậu nghĩ là có cần thiết không? Việc này cậu biết, tôi biết, Nguyễn Quang Sáng biết... Như thế đủ rồi!”. Thời gian đã chứng minh anh Sáu Dân xử sự rất đúng. Điều đọng lại trong tôi là nhân cách lớn của nhà lãnh đạo đã xử sự như một vị mạnh thường quân với nghệ sĩ.
http://www.nld.com.vn/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/228295.asp
Ay^' van^~ bao? Trinh. la` tto^'t lem' MK lam` tay sai cho VC thi` nhan^. me. no' di cho tien^. viec^. so^? sach', co' thang(` con` leo leo? binh cho bang(` duoc. Trinh., DM ddung' la` nuoi^ ong tay ao' ma`, ngay` xua* LKCuong bao che cho no' tro^n' linh' lam` dech^' gi`, an^' cho cay^ M16 ra vugn` 1 coi co' ngoi^` dod' ma` hat' ho` ca tung. VC nua*~ hong .
pheng
06-12-2008, 09:40 PM
Sẽ không có chuyện Lê thị Công nhân và Nguyễn văn Đài được thả và NVHN sẽ có biểu tình lớn hơn khi Dũng tới Mỹ :frusty:
Con xin ba'c Peng! lieu^. NTD co' toi*' Huston hong ddo', toi*' Huston NTD o*? ddau^ cho to*i' bua*? nay van^~ chua*( bie^'t, ddoi^ khi NTD toi*' khu trang trai. cua? Bush hhhhhih luc' ddo' thi` e rang( chi? bieu^? tinh` co' vai` tram( nguoi*` ma` thoi^!
Chuyện quá đơn giản, việc gì phải xin với xỏ BV
Đập VVK phá NTD là những phần trong một kế hoạch của 1 thế lực nào đó đã được nhìn thấy quá rõ ràng còn gì nữa mà phải suy luận
Việc biểu tình của NVHN sẽ được yểm trợ (bắng chỉ điểm BV khỏi lo) bởi những gián điệp và những tổ chức thân với thế lực đó, đã được bắt đầu từ vụ báo NV mà BV không nhớ sao
viethoo
06-12-2008, 10:23 PM
Mạnh thường quân của nghệ sĩ
Năm 1977, tôi làm phim về nhóm nhạc Phạm Trọng Cầu, Trịnh Công Sơn đi biểu diễn trong nhà máy, công trường. Tôi đã ghi hình, ghi âm ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên. Nhiều người vẫn lầm tưởng Trịnh Công Sơn viết ca khúc ấy để tặng Khánh Ly. Sơn tâm sự: “Khi ấy mình mới từ Huế vào Sài Gòn. Anh Sáu Dân gợi ý mình đi thực tế nông trường Thái Mỹ cùng nhiều văn nghệ sĩ Sài Gòn. Khi thấy có quá nhiều trí thức bỏ TP ra đi, anh Sáu Dân bảo: “Này, Sơn viết cái gì đó kêu gọi trí thức ở lại. Anh nghĩ cậu có thể làm tốt việc này”. Thế là mình viết ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên”. Sống với quê hương (1977), phim đầu tiên tôi ghi hình Trịnh Công Sơn, ghi âm ca khúc Em còn nhớ hay em đã quên, suýt bị cấm chiếu vì những bài báo phê bình “thô thiển và dung tục”. Trịnh Công Sơn rất buồn, nhờ anh Sáu Dân nói vài lời cải chính. Anh Sáu thân ái vỗ vai Sơn: “Tôi cải chính cho cậu dễ thôi. Nhưng cậu nghĩ là có cần thiết không? Việc này cậu biết, tôi biết, Nguyễn Quang Sáng biết... Như thế đủ rồi!”. Thời gian đã chứng minh anh Sáu Dân xử sự rất đúng. Điều đọng lại trong tôi là nhân cách lớn của nhà lãnh đạo đã xử sự như một vị mạnh thường quân với nghệ sĩ.
http://www.nld.com.vn/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/228295.asp
Ay^' van^~ bao? Trinh. la` tto^'t lem' MK lam` tay sai cho VC thi` nhan^. me. no' di cho tien^. viec^. so^? sach', co' thang(` con` leo leo? binh cho bang(` duoc. Trinh., DM ddung' la` nuoi^ ong tay ao' ma`, ngay` xua* LKCuong bao che cho no' tro^n' linh' lam` dech^' gi`, an^' cho cay^ M16 ra vugn` 1 coi co' ngoi^` dod' ma` hat' ho` ca tung. VC nua*~ hong .
-----> Tác giả Lê văn Duy nào đó chỉ nói lên khía cạnh VVK làm chim Tu Hú đẻ trứng nhờ chim TCS ấp ủ dùm cho nở trứng thôi.
Nói toẹt ra là TCS viết nhạc theo "đơn đặt hàng " của VVK.
Một người như VVK có tài manipulate như vậy , khi ở tại chức Thủ tướng làm hong nổi cái câu
"Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả".
thành hành động "hiện thực " thì xem như có credible Ảo thôi.
Lúc thịnh thời trong tay có quyền hành, thế lực làm không nổi câu mình nói thì lúc thất thời nói câu trên chỉ là cố ý lấy lại cái "danh Ảo" trong chương trình HHHG mà thôi.
CÓ ép phê cho hậu bối làm hay không? thì chưa biết,
nhưng hậu bối có quyền bắt chước làm chính trị kiểu VVK , lúc thịnh thời "Quân tử ngồi ngựa bắn cung " không làm câu ước vọng mình muốn , đến lúc "quân tử ngả ngựa lấy thun bắn ruồi" thì nói một câu để đời.:think
Bò vàng
06-13-2008, 12:44 AM
Mờ sáng ngày 11-06-2008, trong phòng săn sóc đặc biệt đông người qua lại, các đồng chí trong bộ chính trị đứng ngồi chung quanh giường bịnh, thăm hỏi, động viên đồng chí nguyên thủ..........tướng VVK.
Nằm hôn mê mấy ngày qua, phải thở bằng máy trợ giúp hô hấp, hai mắt thiêm thiếp như chưa biết ra đi theo chương trình đoàn tựu ông bà lúc nào.đ/c VVK đang hồi tưởng về quá khứ gần 75 năm cuộc đời đi theo Đảng làm cắt mạng.
Đứng gần bên thủ tướng là đương kim thủ tướng NTDung~, một tay nắm lấy bàn tay xương thịt của vị cha nuôi khả kính, người từng bước hướng dẫn nâng đở mình để được ngồi lên cái ghế thủ tướng ngày hôm nay, hai mắt đỏ hoe, như sắp rơi thành dòng..........lệ thương nhớ đang dâng tràn.
Mọi người đều mong cựu TT hồi tỉnh trong phút giây, để có thể nghe được những lời di huấn của người (coi người sẻ chọn ai thay thế đ/c Ba Dzũng).
Trong bầu không khí đau buồn đó, đôi mắt của người (VVK) chợt hé mở, bàn tay ra dấu cần một tờ giấy, và cây viết, dường như người quá kiệt sức không thể nói lời từ biệt với mọi người
Lanh tay lẹ chân, anh Ba Dũng móc sẳn giấy viết đưa tận tay người, bàn tay run run vì khó thở, ngoẹt ngọat vài hàng chử xong rồi người trao lại cho anh Ba Dzũng, rồi thở hơi ra, đi về thăm bác Hò và Le Nil Các Mác, đồng hồ vừa chỉ đúng 6 giờ 40 phút sáng ngày 11-06-2008 giờ địa phương (Singapore).
Đồng hồ, máy đo nhịp tim thôi vang những tiếng tít tít tít........hàng đồ thị màu xanh lá cây không còn nhãy múa lung tung như ngày nào...
FAIR VIEW
06-13-2008, 12:44 AM
Không biết đi gặp pác có được hay không của Võ Con Kẹt chỉ là chuyện phỏng đoán theo thế giới tâm linh loại bình thường.
Còn VCK đà là quỷ rổi loại quỷ sống nay chết thì đi gặp quỷ vương thôi.
Còn thằng bác của VCK là hcm còn nằm phơi xác ở Làng HOa Ba Đình Hà Lội chờ ngày.......đi gặp mao hôi néc thôi.................
Bò vàng
06-13-2008, 12:52 AM
Sau vài giây im lặng cả phòng bệnh nhốn nháo hẳn lên, mọi người đổ xô đòi ba Dũng cho coi tờ giấy ghi những lời di huấn sau cùng của chú Sáu Dân, ngần ngừ liếc sơ qua một chút, đồng chí 3 Dũng bảo không có gì quan trong đâu các đồng chí.
Dường như không tin vào những gì 3 Dũng vừa nói, (CS có bao giờ nói thiệt) đồng chí TBT Nông vừa cố gắng ngăn tiếng nấc vừa nói, thôi cùng là đồng chí anh em với nhau cả, lúc này là lúc toàn đảng toàn dân ta ngồi lại với nhau, có gì thì d/c cũng nên phổ biến tâm nguyện cuối cùng của đồng chí 6 Dân!
Bò vàng
06-13-2008, 12:56 AM
Ngập ngừng hồi lâu!, trong lúc các đồng chí trong bộ chính trị tỏ vẻ đồng tình với đồng chí TBT.
Tình hình coi bộ bất lợi, làm thế nào cũng phải để các đồng chí trung ương coi qua tờ di chúc của chú Sáu.Anh 3Dung~ nói
Thôi được rồi các đồng chí, để tôi đọc cho các đồng chi nghe vậy!
Tằng hắng lên giọng đ/c 3 Dũng lớn tiếng đọc, như đồng chí thường đọc huấn thị trước quốc dân và đồng bào:
ĐM! Thằng nào vừa mới đạp lên cái ống thở của tao!
Đó, di huấn của chú 6 Dân có bao nhiêu thôi hà !
Bò vàng
06-13-2008, 01:09 AM
Reuters hôm 11/06 nói là ông bị viêm phổi cấp, bản tin của AP lại trích lời quan chức Việt Nam nói ông bị tai biến mạch máu não hôm thứ Bảy, trong khi AFP trích một nguồn từ bệnh viện Mount Elizabeth ở Singapore nói ông nhập viện “với bệnh không xác định rõ” (unspecified ailments).
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080612_vovankietfuneral.shtml
Bạn Tin Ai0
Hat cat
06-13-2008, 04:36 AM
Mờ sáng ngày 11-06-2008, trong phòng săn sóc đặc biệt đông người qua lại, các đồng chí trong bộ chính trị đứng ngồi chung quanh giường bịnh, thăm hỏi, động viên đồng chí nguyên thủ..........tướng VVK.
Nằm hôn mê mấy ngày qua, phải thở bằng máy trợ giúp hô hấp, hai mắt thiêm thiếp như chưa biết ra đi theo chương trình đoàn tựu ông bà lúc nào.đ/c VVK đang hồi tưởng về quá khứ gần 75 năm cuộc đời đi theo Đảng làm cắt mạng.
Đứng gần bên thủ tướng là đương kim thủ tướng NTDung~, một tay nắm lấy bàn tay xương thịt của vị cha nuôi khả kính, người từng bước hướng dẫn nâng đở mình để được ngồi lên cái ghế thủ tướng ngày hôm nay, hai mắt đỏ hoe, như sắp rơi thành dòng..........lệ thương nhớ đang dâng tràn.
Mọi người đều mong cựu TT hồi tỉnh trong phút giây, để có thể nghe được những lời di huấn của người (coi người sẻ chọn ai thay thế đ/c Ba Dzũng).
Trong bầu không khí đau buồn đó, đôi mắt của người (VVK) chợt hé mở, bàn tay ra dấu cần một tờ giấy, và cây viết, dường như người quá kiệt sức không thể nói lời từ biệt với mọi người
Lanh tay lẹ chân, anh Ba Dũng móc sẳn giấy viết đưa tận tay người, bàn tay run run vì khó thở, ngoẹt ngọat vài hàng chử xong rồi người trao lại cho anh Ba Dzũng, rồi thở hơi ra, đi về thăm bác Hò và Le Nil Các Mác, đồng hồ vừa chỉ đúng 6 giờ 40 phút sáng ngày 11-06-2008 giờ địa phương (Singapore).
Đồng hồ, máy đo nhịp tim thôi vang những tiếng tít tít tít........hàng đồ thị màu xanh lá cây không còn nhãy múa lung tung như ngày nào...
Kẹt viết hay vẽ cái ký rì cho Ba Dũng vậy bác Bò?
có phải thế này
"Mày đang đứng lên cái vòi oxygen thì làm sao tao thở?"
Bò vàng
06-13-2008, 09:07 PM
31- Đồng chí Phan Tấn Đạt, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bạc Liêu.
32- Đồng chí Trương Quốc Tuấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Kiên Giang.
33- Đồng chí Võ Thanh Bình, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Cà Mau.
http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/6/155396/
Ba` con nho*' ky? 3 ten^ nay`, ten^ th*u 33 dang bi. ddieu^` tra ve^` tham nhung? hoi^[' mai. quyen6` the^', nhung* han(' co' ten^ trong uy? ban le^? tang nha` nuoc' VC thi` bao? ddam'? con duong*` hoan. lo^. cua? han(' theng^ thang bat^' tan^. co' the^? len^ toi*' ban bi' thu* hoac. bo^. truong? thu? tuong' sau nay`
BV
Bò vàng
06-13-2008, 09:27 PM
Điếu Kiệt
. Đinh Tấn Lực
Trời cao đất dầy! Người nước ngoài điện về báo tin “anh Sáu đã vĩnh viễn ra đi”, nhưng, bực lắm thay, tin tức ở đây cứ cà giựt mãi. Các trang mạng cà tàng đăng bài rồi gỡ xuống mỗi ngày hai ba bận. Lại có trang, nhân lúc nhận được hung tin mà hồ hởi đăng lại bài mừng sinh nhật anh. Khóc cười nhập nhằng. Buồn vui lẫn lộn. Rõ là lệnh Trên chẳng thông, như thường lệ xưa nay: Lề bên phải chỗ nào chưa vạch, nên chẳng có tên ký giả nào dám giả ký tên mà đặt bút đề tin. Nay thì mọi sự ba bảy hăm mốt, giấy tiền vàng mã đang nghi ngút cháy, thông tấn xã Ba Đình trân trọng báo tin: anh Sáu đã chính thức đăng nhập vào danh sách friends của blog maidịch chấm com.
Nhớ linh xưa: Văn Hòa là tên, Phan là họ, thuộc dòng dõi tá điền trung nông, sau đổi tính thành Võ, đổi danh thành Văn Kiệt. Nửa võ nửa văn, cả hai vốn chẳng bao nhiêu, lại đồng khánh kiệt từ thời thoát ly gia đình ở Vĩnh Liêm, Vĩnh Long, căm hận cuộc tình mandolin không đoạn đầu đoạn kết với cô con gái cháu nội quan tri phủ ở vùng biển nhãn Bạc Liêu, mà quyết định đoạn trường cuốn mùng xách nóp vô bưng, quyết lòng đi theo tiếng gọi của đệ tam quốc tế, để “đánh Tây, chống Mỹ”, và quyết chí lập (nhiều) gia thất rửa hờn. Lòng hận càng cao khi được Trên báo tin người vợ đầu và đám con thơ đã vùi thây dưới làn bom giặc Mỹ. Bèn phải nhờ hai ông Nguyễn Hộ - Chín Cần coi sóc đỡ đầu cho mấy đứa con rơi còn lại đó đây từ thời chống càn đánh Pháp, và càng quyết chí dốc lòng đấu tranh làm cách mạng vô sản. Hoạn lộ bắt đầu khai thông từ đó.
Vẫn chưa quên: Lúc đất nước thống nhất, trở thành đầu tàu của đảng bộ Thành Phố, quyền uy nửa nước, anh rình rang áo gấm xe con trở về Sóc Trăng-Bạc Liêu tìm lại người thiếu nữ con vị điền chủ có ruộng vườn cò bay thẳng cánh từng lắc đầu ngày trước, gọi là “cho nó mở con mắt ra”, mới hay nàng đã đeo kính râm, bưng cơi trầu đựng hột xoàn lên máy bay sang Mỹ từ lâu. Bèn chỉ thị cho đảng bộ địa phương bắc loa rủa xả ba đời gia đình quan tri phủ. Và… đành phải một lần nữa chí thú chăm lo việc nước, nhưng nhất định không quên chú mục vào những bậc thềm Bắc Bộ Phủ.
Vẻ vang thay! Anh nắm lấy Quyền Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng năm 1988, khi Phạm Hùng đột xuất chuyển sang từ trần trên bụng một người đẹp có giấc mơ trải ga giường làm bộ trưởng. Rồi chẳng bao lâu sau, anh chính thức trở thành Thừa Tướng thực thụ từ năm 1991 đến năm 1997, dưới trướng hai anh Mười Cúc và Mười Hoạn. Lắm kẻ xấu dạ bảo thừa tướng là tướng không dùng. Thực chất không hẳn vậy, khi anh mất chức rồi mọi người mới vỡ lẽ rằng đó chỉ là thứ quyền rơm vạ đá, trong một cỗ máy chẳng đào đâu ra một ai dám lấy quyết định, bởi chẳng đứa nào dám nhận trách nhiệm về sau. Lại lắm kẻ xấu mồm bảo rằng anh có còn nguyên cả hai mắt cũng chẳng trông thấy gì rõ hơn lão lòa 40 năm làm đệ nhất Thừa Tướng từng ký công hàm dâng đảo Trường Sa cho Tàu khựa. Thực tiễn thì đúng vậy, nhưng nói thế cũng có đôi phần thiếu công bằng, nếu không rõ bản điều lệ đảng (rất đáng bịt mũi) đã từng bịt mắt, bịt tai, và bịt mồm toàn đảng.
Lại nhớ: Cuộc tranh luận bất phân thắng bại giữa nhiều trường phái khi bình bầu một tác phẩm để đời của anh. Có kẻ bảo rằng đó là đường dây 500KV Bắc-Nam chiếu rọi gia phong cực sáng, khiến quan viên hai họ cả gia tộc nội ngoại của anh đều phải mỏi tay mờ mắt đếm tiền đô, với không biết bao nhiêu gói thầu trúng mánh. Thời này, mọi dự án đều là …án làm sẵn. Ngay cả đứa tham nhũng cực to trong đợt 500KV này bị đi tù thì cũng là loại tù vua, và vẫn được anh khẳng khái tuyên dương công trạng hay quà cáp thăm nuôi những ngày lễ, Tết. Nghĩa là vẫn không khác: Trên chỉ cho đánh tham nhũng từ đầu gối trở xuống, còn lủng lẳng phía trên thì …vẫn có chỗ đứng.
Lại có kẻ chứng minh rằng tác phẩm để đời đó nhất định phải là Nghị Định 31-CP mà anh từng ký ngày 14/4/1997, vào lúc gần cuối quảng đời cực thịnh làm Thừa Tướng nước Nam. Quả thật đó là một công cụ cực độc, gọi là “quản chế hành chính”, gồm 4 chương 28 điều, dùng để bắt giam mọi đối tượng manh nha có ý tưởng đi ngược lại đường lối đảng, mà không cần lệnh bắt hay tạm giam, cũng không cần chứng cứ hay quy trình xét xử. Và chính thực đó mới là bộ phận ổn áp chính trị mà đảng ta cần có bằng mọi giá trên bình diện cả nước vốn đã gia tăng quá nhiều điểm nóng rập rình nối kết với nhau. Có thể xiển dương rằng đó mới chính là tuyệt tác của anh, và là công trạng lớn nhất mà anh đã cống hiến cho đảng.
Đáng hận thay! Mười Cúc và anh đã cật lực xoay sở trong một giai đoạn xuống cấp trầm trọng khủng khiếp của quốc tế cộng sản, đã phải dồn hết tâm hết sức vào việc “đảng hóa” các ý niệm đổi mới của nhân dân, từ chính sách khoán ruộng tới mở gút ngăn sông cấm chợ, tận diệt tem phiếu, đưa vị trí nước nhà lên hàng thứ ba xuất cảng gạo trên thế giới. Vậy mà bọn bảo thủ vẫn nhơn nhơn cho rằng đảng ta chưa đổ là nhờ những cuộc công du khấu tấu của chúng ở Nam Ninh với Bắc Kinh, và cứ thế, cứ mở miệng ra là lấy 16 chữ vàng làm sao bắc đẩu, không khác chi lời cụ nội nó trối trăn. Còn bao nhiêu tâm trí và công sức của anh thì cứ như đáy biển chìm kim. Đôi khi lại trở thành chứng cớ cho tòa án kết tội những người đọc và bàn về chúng. Trường hợp ông Hà Sĩ Phu vào tháng 12/1995, đi tù về tội đọc lá thư của anh gửi cho bộ chính trị, há chẳng phải là một điển hình tiêu biểu đó sao?
Đáng tiếc thay! Bọn cặp-rằng chột mắt đã cấu kết với đám hoạn lợn Bắc Bộ để loại anh ra khỏi vòng quyền lực, chính vì những công sức và tâm trí về xây dựng đảng nói trên. May nhờ những phản đòn kịp lúc của anh mà cả ba đều cấp tốc nắm tay nhau chuyển sang quy chế cố vấn đại ương (tức ở hạng ngạch trên trung ương). Rồi, cho tới đầu năm 2006, khi chuẩn bị tiếp đón tổng thống đế quốc Mỹ sang dự hội nghị APEC, quần thần của triều đại con rớt con rơi này đã đồng tâm hiệp lực tạm “vô hiệu hóa” tác phẩm để đời 31-CP của anh, ngay vào lúc tác giả còn hiện tiền, để lót đường cho bọn tư bản cho phép Việt Nam chường mặt vào WTO, và được Mỹ đặc phong cho quy chế mậu dịch bình thường vĩnh viễn PNTR. Thôi, thế cũng tạm gọi là tốt, ít ra Nghị Định 31 Xê Bê cũng có một tí giá trị kinh tế biểu kiến, đàng sau hàng hà sa số những giá trị chà đạp nhân quyền cực thảm.
Chỉ tiếc nhất cho giấc mơ suốt đời của anh là một chuyến công du sang Mỹ đến nay vẫn chưa thực hiện được, mà hóa ra công lao hãn mã suốt đời của anh chỉ là những viên gạch tiểu, gạch tàu lót đường cho bọn đàn em có bề dày cách mạng mỏng tựa giá mùa đông ở Hà Nội, bở như giấy lau …tay ở Sài Gòn, tức là chỉ ngang bằng lương tâm và trí tuệ lãnh đạo của ta, lại lần lượt chen chân nhau qua Mỹ. Dù gì thì những cà chua trứng thối ở Mỹ vẫn sáng giá và bõ công hơn mớ sơn đặc mắm tôm mà anh từng đón nhận trong các chuyến công du Âu châu và Úc châu hồi cuối thế kỷ trước chăng?
Đáng mừng thay! Sau đận phục viên, anh vẫn theo sát tình hình chính sự, và tiếp tục góp ý góp công xây dựng đảng, qua các bài viết, thư ngỏ hay trả lời phỏng vấn (của cả báo đài nước ngoài), với hai đặc điểm đáng ngẫm so với thời tại chức: Ý tưởng sắc hơn và Lời nói thẳng hơn.
Anh xác nhận “nguy cơ lớn nhất là đất nước tụt hậu”, cùng lúc lại đòi hỏi “lãnh đạo phải có bản lãnh”. Nhưng, có phải đất nước mình mới tụt hậu mấy năm gần đây; có phải đến thời này lãnh đạo mình mới thiếu bản lãnh? Hay cả hai đã phát huy theo gia tốc rơi tự do từ đận lãnh đạo ta đòi đốt rụi Trường Sơn đi cứu nước, anh nhỉ?
Anh bảo: "Đất nước VN không phải của riêng ai… Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả”. Quá đúng đi chứ, không thể ngờ vực được chút nào về nhận định này. Chỉ có mỗi thắc mắc: Cả từ thời anh nắm quyền thủ tướng, qua cố vấn đại ương, cho tới thời phục viên, không ai nghe anh nói lời phản biện nào đối với chủ trương “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!”? Cũng không ai thấy anh có ý kiến gì về sự áp đặt vô lý các chương trình học tập chính trị Mác-Lê rác rưởi ở các cấp trung học và đại học?
Anh nhật xét rằng: “hiện nay người nghèo, những hộ thu nhập thấp những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng trong khi chính họ gần như phải lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra… Việt Nam cần có những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo”. Anh chỉ không nhận rằng những chính sách cốt lõi đó cần phải bắt đầu từ thời… cải cách ruộng đất, hay chí ít là từ thời anh làm Thủ Tướng. Thời đó, anh không làm gì khi anh nắm quyền điều động cả một chính phủ, cũng không dám nói gì khi anh còn là UV/TW và bộ chính trị. Nay anh lớn tiếng nhận định về tình trạng “thiếu chính sách” khi trong tay của anh và gia tộc hai họ nội ngoại, cả bên chồng lẫn nhiều bên vợ, là những gia sản kếch xù, thì liệu có ai dám nghĩ là anh thực sự quan tâm đến dân nghèo dân oan không anh?
Anh hỏi: “Nhà nước đã làm gì cho dân nghèo khi việc chăm lo cho người nghèo là cam kết lịch sử của cách mạng?”. Anh có từng tự hỏi như vậy trong các năm tại chức? Và đến bây giờ anh vẫn một lòng tin rằng bọn tư bản đỏ vẫn tôn trọng một cam kết lịch sử với dân nghèo, dân oan?
Nhìn lại quốc hội, anh nhận định: “Cả động lực để đại diện, cả trình độ và năng lực để đại diện đều đang có vấn đề”. Vấn đề này không mới, và cũng không chỉ nằm ở quốc hội. Cốt lõi của nó là quan niệm điều hành quốc hội, và cả ngành tư pháp, từ đảng.
Đó là một vài nhận định của anh ở tầm tổng thể. Anh còn một số phát biểu “nức lòng” khác ở tầm thấp hơn, không đáng kể. Nhìn chung, cái cốt lõi của mọi nhận định rất sắc và khá thẳng bên trên mà anh không hề dám chạm tới, đau đớn thay, lại chính là điều 4 hiến pháp và tự do báo chí. Nói cách khác, về đặc điểm những phát biểu gần đây của anh, thì: Ý tưởng sắc hơn nhưng không nhất thiết là đúng hay đủ; và Lời nói thẳng hơn cũng chưa nhất thiết là thật hay thông. Tiếc thay! Tiếc thay!
Ai tai! Ý tưởng như nước trôi. Lời nói như gió thoảng. Giờ thì anh đã về đến nhà, bằng chuyên cơ Tô-Bia của Thái. Trắng tay vẫn hoàn tay trắng, ngoại trừ tấm vé cho chuyến khác, một đi không trở lại. Hy vọng là những cuộc tình dâu bộc trong bưng ngoài thành đã giúp anh quên hẳn người thiếu nữ làng Thạnh Quới, trước khi về cõi. Hy vọng là anh đã chuyển tên các trương mục Thụy Sĩ cho các chị và các cháu xong xuôi. Cũng mong là nhà nước đối xử lần cuối với anh đàng hoàng, có học, văn minh, tử tế hơn các bạn lão thành Bảy Trấn, Trần Độ và Hoàng Minh Chính trước đây. Càng mong hơn nữa là khi nhắc tới tên anh, đừng ai nghĩ ngay tới cái 31-CP là cái duy nhất anh để lại cho đời. Cũng đừng ai nghĩ rằng anh là tấm gương phản ánh cực sáng cho một trào lưu chỉ nói thẳng một khi đã mất hết quyền hành.
Có mấy câu điếu lượm được trên Net, xin chép lại để gửi theo anh:
Khá thương thay!
Giận cho lão Trời xanh;
Căm thay ông thầy thuốc.
Già tám sáu cật dai bụng dẻo, thú trần ai sao vội buông xuôi;
Non một tá vợ dại con thơ, mắt lợn luộc thôi đành trợn ngược.
Tôi nay:
Giận thì giận mà tha thì vẫn tha;
Cười chẳng cười mà khóc không ra khóc.
Bó hành đưa lợn xa chơi;
Nắm nhang tiễn anh thẳng bước.
Đừng tính thiệt ra hơn, bước chân đi cấm kỳ trở lại, nẻo âm dương quay lộn tới lui;
Chớ nghĩ khôn hóa dại, vụng nước cờ hạ thủ bất hườn, thế chiếu bí phản hồi sau trước.
Khổ cho tôi mà cũng nhục cho anh;
Tủi thằng dân mà cũng đau cho nước.
Thôi thì:
Chun rượu rưới xuống, khôn thì nên sám hối nghiệp ma vương bá đạo, kiếp sau khó được làm người; Hũ mắm xông lên, linh thì phải ăn năn kiếp nghiệt súc dã man, nghiệp lai dễ thành giống vượn!
Ai tai!
Thượng hưởng!
12/06/08 - Gửi bạn Điếu Cày trong tù mấy dòng Điếu Kiệt, để giải khuây.
Đinh Tấn Lực. Chung cư Nguyễn Thiện Thuật – Q3 – TPHCM.
Bò vàng
06-13-2008, 09:46 PM
Sau một thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù được Ðảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, bệnh nặng, đồng chí đã từ trần hồi 7 giờ 40 phút, ngày 11-6-2008, thọ 86 tuổi.
http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=37&sub=130&article=124183
Doc' to^?, ddem qua Singapore ton^' bie^'t bao tien^` cua? nhan^ dan lao ddong^. bac' si? VC nao` ma` chua*?
thehevanganh
06-14-2008, 04:38 AM
Sau một thời gian lâm bệnh nặng, mặc dù được Ðảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, bệnh nặng, đồng chí đã từ trần hồi 7 giờ 40 phút, ngày 11-6-2008, thọ 86 tuổi.
http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=37&sub=130&article=124183
Chân thành cảm tạ Ðảng Cộng Sản Singapore, Nhà nước Singapore, tập thể các giáo sư, bác sĩ Singapore:Cap_PDT_01_33:
pheng
06-14-2008, 12:49 PM
Thông Báo Khẩn Về Chuyến Đi Của Nguyễn Tấn Dũng . (http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=15833)
Như Vietland đã thông báo là Nguyễn Tấn Dũng có thể thay đổi lộ trình chuyến đi . Trong thời gian sửa chữa trang Vietland vì bị hacker phá .
Vietland xin dùng tạm trang nầy thông báo là Ngày 24 tháng 6 - 2008 Nguyễn Tấn Dũng sẽ tới Washington DC thay vì tới Texas như Vietland đã loan tin . Sau khi đến gặp TT Bush , John Mc Cain & Obama tại White House (Tin đã xác thực) thì Dũng sẽ bay sang Texas . Sự thay đổi của phái đòan Nguyễn Tấn Dũng chúng tôi sẽ cố gắng thông báo kịp thời .
Trân Trọng
Vietland Staff
Liên Lạc: info@vietland.net
Đây nè Bò Vàng, NVHN được dẫn dắt chỉ điểm nè
Nếu tôi nhớ không lầm trước đây BV cũng tha về HN một bài viết hài tội với không bằng chứng, giữa các nhân vật Dân chủ hải ngoại là BS Ngãi với ông Nguyễn tấn Dũng trong nước từ Vietland phải không
Bò vàng
06-14-2008, 03:03 PM
lão Tà
Lão nói cho rõ ràng một chút, NTD đi TX làm gì ở đâu ngày nào, có phải y ta đi thăm Bush ở trang trại của ông ta, đi khánh thành tòa tổng lạnh sự VC ở Houston, đi gặp bà con VK yêu nước như Triết năm rồi......
pheng
06-14-2008, 05:44 PM
BV,
Những gì dẫn ở trên là trả lời cho câu nói này
Sẽ không có chuyện Lê thị Công nhân và Nguyễn văn Đài được thả và NVHN sẽ có biểu tình lớn hơn khi Dũng tới Mỹ :frusty:
Con xin ba'c Peng! lieu^. NTD co' toi*' Huston hong ddo', toi*' Huston NTD o*? ddau^ cho to*i' bua*? nay van^~ chua*( bie^'t, ddoi^ khi NTD toi*' khu trang trai. cua? Bush hhhhhih luc' ddo' thi` e rang( chi? bieu^? tinh` co' vai` tram( nguoi*` ma` thoi^!
Chuyện quá đơn giản, việc gì phải xin với xỏ BV
Đập VVK phá NTD là những phần trong một kế hoạch của 1 thế lực nào đó đã được nhìn thấy quá rõ ràng còn gì nữa mà phải suy luận
Việc biểu tình của NVHN sẽ được yểm trợ (bắng chỉ điểm BV khỏi lo) bởi những gián điệp và những tổ chức thân với thế lực đó, đã được bắt đầu từ vụ báo NV mà BV không nhớ sao
Bò vàng
06-14-2008, 05:51 PM
Lão Tà
Những cái mà Lão trích dẩn lại của BV là những tin tức BV biết được trong ngày hôm đó, nó hoàn toàn khác với những tin tức BV đựoc bạn bè cập nhật cho, về việc NTD đi Mẽo ghé qua Houston thăm Bush
Lão nên cập nhật tình hinh thêm một chút
BV
Bò vàng
06-14-2008, 06:08 PM
Osin's Blog Full Post View | List View (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?list=1)
"Cai cay tim su co don o tren cao, ngon co tim su dong dao o duoi dat"
"Anh Sáu Dân"
Sáng 24-5, Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhập viện để rồi đi mãi. Buổi làm việc chiều 23- 5, giờ đây, đã là “buổi làm việc cuối cùng” của ông. Hôm ấy, trong cơn mưa không dứt, ông say sưa nói về vai trò của người trí thức trước những vấn đề của đất nước. Những ai đã từng biết đến Võ Văn Kiệt, người chứng kiến một đội ngũ trí thức trước năm 1975 hăm hở ở lại Sài Gòn để rồi, sau đó, lặng lẽ rời bỏ Sài Gòn. Mới hiểu, vì sao ông có thể để lại dấu ấn sâu đậm và được các bậc trí thức quý trọng.
“Để Tôi Đưa Anh Đi, Đừng Vượt Biên Nguy Hiểm”
Năm 80, trong khi GS Chu Phạm Ngọc Sơn đang đi công tác ở Liên Xô, một người con của ông “vượt biên” không thành. Phải sống ở Sài Gòn thời ấy mới cảm nhận được sự dữ dội của hai từ ấy, “vượt biên”. Trở lại Sài Gòn, ông Kiệt nói với giáo sư Sơn: “Để cháu đi như vậy, có gì, tôi với anh có tội”. Vợ GS Chu Phạm Ngọc Sơn là một dược sỹ, đang làm ở một bệnh viện lớn, “giải phóng” vô, bà được xếp vào thành phần “bóc lột”, bị thay thế bởi một người yếu kém về chuyên môn. Con gái ông, sau này trở thành một bác sỹ giỏi ở Mỹ, những năm ấy, thi vô dự bị y khoa không đậu. Cho dù ông vẫn quyết tâm gắn bó với chế độ mới, lòng tin của vợ con ông vơi dần.
Biết chuyện, Ông Võ Văn Kiệt thỉnh thoảng qua lại, trò chuyện với gia đình giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn, nhưng ông nhận ra mình bất lực. Ông Kiệt nói với giáo sư Sơn: “Thôi, anh cứ để cho cô ấy và mấy cháu đi, đi chính thức. Bên đó, có điều kiện cho các cháu học hành. Sau này, nếu các cháu trở về thì tốt, nếu không, tôi với anh cũng được làm tròn bổn phận”.
Cũng trong những năm ấy, ông Kiệt cho gọi Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước Huỳnh Kim Báu lên, dặn: “Anh nghe ngóng, anh em trí thức lỡ ‘đi’, nếu có bị bắt ở đâu, anh phải lãnh về”. Ông Huỳnh Kim Báu nhớ lại: “Một lần, nhận được tin công an Bình Thuận bắt giam kỹ sư Dương Tấn Tước về tội ‘vượt biên’, ông Kiệt cấp giấy cho tôi, ra Bình Thuận ‘di án’ về TP HCM thụ lý”. Ông Báu kể, khi bước vô trại giam, anh Tước thấy tôi, mừng quá định kêu lên, tôi phải giả vờ làm mặt lạnh, bước tới, còng tay anh Tước. Dọc đường, tôi cứ phải làm thinh mặc cho kỹ sư Dương Tấn Tước ngơ ngác. Qua khỏi Bình Thuận, tôi mới mở còng và giải thích: “Công an Bình Thuận mà biết, người ta chụp đầu cả tôi”.
Đích thân ông Kiệt nhiều lần đến các trại giam để bảo lãnh các trí thức. Theo ông Phạm Văn Hùng và Nguyễn Văn Huấn, hai người giúp việc thân cận thời đó của ông, hình thức “xử lý” đối với những trí thức vượt biên của “Anh Sáu Dân” là kêu tụi tôi đích thân đi làm lại hộ khẩu và sổ gạo cho họ. Một trong những trí thức mà ông Kiệt rất quý trọng là kỹ sư ngành dệt Phạm Văn Hai. Khi ông Hai vượt biên bị bắt, ông Kiệt vào trại giam, nói: “Khi nào không ở lại được nữa hãy nói với tôi, anh đừng đi như thế, nguy hiểm lắm”.
“Nước Đâu Phải Là Chuyện Của Trí Thức”
Ông Võ Văn Kiệt nhiều lần tâm sự, ông hiểu, phần lớn những trí thức chọn ở lại sau ngày 30-4 không phải vì họ bị “kẹt”. Ông biết nhiều người có trong tay cả một chiếc máy bay đã cất cánh nhưng không thể nào rời bỏ Việt Nam được. Nhiều người, như giáo sư Châu Tâm Luân, đã từng là một “kẻ chống đối” trong chế độ cũ. Kết thúc chiến tranh là một cơ hội mà phần lớn người dân miền Nam lúc ấy hy vọng sẽ nhanh chóng thống nhất được lòng người để xây dựng một đất nước ấm no hạnh phúc. Nhưng, ông hiểu vì sao chính những người đó về sau đã “vượt biên”.
Ông Đặng Anh Võ, một chuyên gia trong ngành viễn thông, do từng phục vụ trong quân đội, sau 1975, phải đi “học tập” một thời gian. Cũng như nhiều trí thức lúc đó, ông Võ phải làm đủ nghề để kiếm sống. Ông, một người lãnh lương gần 4 cây vàng/tháng hồi trước 1975, kể lại cuộc sống về sau trong tập sách “Những Trang Đời” do Hội Nghiên cứu Dịch thuật xuất bản: 16:30 tan sở; 17:00 đến Trung tâm ngoại ngữ; 21:00 về, ăn qua loa rồi phụ vợ gọt thơm, gọt ổi để sáng còn kịp đi bỏ mối. Nhiều hôm, 21:00 dạy ra, bánh xe bị xẹp, phải dắt bộ 9 km về nhà tự vá để tiết kiệm 3 đồng! Nhưng, sự khốn khó của cuộc sống không phải là tất cả.
Ông Huỳnh Kim Báu kể, năm 1978, khi có nhiều trí thức bỏ nước ra đi, ông Võ Văn Kiệt đã gặp gỡ trí thức Thành phố, kêu gọi họ ở lại. Ông nói: “Anh em cố gắng ở lại, trong vòng 3 năm nữa, nếu tình hình vẫn không thay đổi, tôi sẽ đưa anh em ra phi trường”. Lúc đó, GS Nguyễn Trọng Văn đứng lên trả lời ông: “Chúng tôi sẵn sàng ở lại, nhưng nếu 3 năm năm nữa mà tình hình không thay đổi thì tôi cho rằng người ra đi không phải là chúng tôi”. Câu nói của GS Nguyễn Trọng Văn gây rúng động. Tối hôm ấy tại văn phòng Thành ủy có một cuộc họp, Huỳnh Kim Báu được mời dự. Các ý kiến phê phán GS Văn hết sức gay gắt, có người đề nghị: “bắt”. Ông Báu kể, Sáu Dân làm thinh, nhưng cặp mắt đăm chiêu. Cuối cùng, ông nói: “Sau khi nghe anh Văn nói, tôi cũng bị sốc, rất sốc. Nhưng rồi suy nghĩ, tôi thấy, anh Văn đã phát biểu rất nghiêm túc. Tôi cho rằng, nếu 3 năm nữa mà tình hình không thay đổi thì rõ ràng người ra đi không thể là các anh ấy”. Kết luận của “Sáu Dân” khiến cho mọi người im lặng và nhờ kết luận đó, GS Nguyễn Trọng Văn đã không bị bắt.
Năm 1977, một lần, hệ thống nước máy của Thành phố bị đục, ông Võ Văn Kiệt mời các nhà trí thức tới hiến kế. Nhiều người phát biểu, riêng ông Phạm Bửu Tâm ngồi im. Ông Kiệt hỏi: “Sao vậy anh Tâm?” Ông Phạm Bửu Tâm là một nhà giáo dục rất được kính trọng. Ông Tâm cũng rất quý ông Kiệt nhưng có lẽ là đã dồn nén lâu lắm, ông đứng dậy, nói: “Từ ngày mấy anh về, cái đầu trí thức khỏe, vì cái gì cũng đã có mấy anh nghĩ hết. Nước là chuyện mấy anh đâu phải chuyện tụi tui”.
Những câu nói như vậy không làm cho ông Võ Văn Kiệt, lúc đó đang nắm “quyền sinh quyền sát” tại Thành phố, để bụng. Ông nhận thấy ở đấy sự đau đớn của giới trí thức. Ông biết, những người như kỹ sư Phạm Văn Hai không chỉ tiếc những tài sản bị “cải tạo”, mà còn không chịu được khi nhìn những nhà máy, khi “rơi vào tay cộng sản”, bị quản lý cẩu thả, chất lượng sản phẩm xuống cấp. Những người như GS Châu Tâm Luân, Dương Kích Nhưỡng thì xót xa về một vấn đề khác lớn hơn. Ông Kiệt kể: Anh Dương Kích Nhưỡng nói với tôi, “Ý của các anh rất tốt nhưng các anh không làm được”. Tôi hỏi vì sao, anh Nhưỡng nói, “Đất nước phải được quản lý theo luật chứ không thể theo tinh thần nghị quyết”. Cho tới hàng chục năm sau, khi nhớ lại thời điểm này, ông Kiệt nói: “Đau lắm, để họ ra đi là đau lắm! Nhưng, mình biết, cái cách của mình lúc ấy không thể nào giữ được họ”.
Khát Khao Tri Thức
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Ông Võ Văn Kiệt chưa bao giờ được đến trường một cách chính thức. Từ năm lên sáu, lên bảy tuổi, ông Kiệt, khi ấy có tên là Phan Văn Hòa, Chín Hòa, thường theo cha nuôi lênh đênh đi gặt mướn cho các điền chủ dọc sông Tiền, sông Hậu. Công việc của Chín Hòa là giữ ghe hoặc “mót” lúa. Năm tám tuổi, Chín Hòa mới được đi học. Lớp học do những gia đình trung nông, địa chủ, sau ngày mùa, cất trại, rước thầy về dạy, nên tiền học chỉ phải trả “rất nhẹ”. Ông Hai Mẹo, một trong hai người thầy “dạy mùa” của Chín Hòa, kể: “Năm 1932, lấy được cái certificat, tôi về Đình, ông chú thấy tôi có chữ, kêu tôi dạy cho trẻ con lối xóm. Chín Hoà, thông minh và ăn nói lễ độ lắm. Nhưng dạy được hai năm thì tôi cũng hết chữ, rồi thôi”. Lớp học thứ hai của ông là do những người truyền giáo tới ấp Bình Phụng, quê ông, mở. Ông học ở ngôi trường này khoảng một năm. Tuy nhiên con đường tìm kiếm tri thức của ông Võ Văn Kiệt không dừng lại ở đấy.
Khi tham gia cách mạng, được dự những cuộc họp của Uỷ Ban Kháng chiến Nam Bộ, nghe những bậc trí thức như Nguyễn Văn Hưởng, Ung Văn Khiêm, Phạm Ngọc Thuần…. nói, ông Võ Văn Kiệt thấy có một khoảng cách rất rõ giữa mình và những bậc trí thức đó. Ngay từ trong kháng chiến ông đã miệt mài đọc sách và học hỏi từ những bậc trí thức, cho dù có nhiều người chỉ là cấp dưới của ông.
Sau ngày 30-4-1975, ông không mang nguyên cái “thế” của một nhà lãnh đạo kháng chiến xuất sắc từ trong rừng trở về. Ông không ngần ngại học hỏi từ những người trí thức Sài Gòn cũ. Trong đó có những người đã từng là quan chức cao cấp trong chế độ Sài gòn như tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo, tiến sỹ Nguyễn Xuân Oánh… Ông nhìn thấy ở họ phẩm chất của những người yêu nước và rất tự trọng. Hồi đó, một vị lãnh đạo thấy ông gần gũi với những quan chức cao cấp của chế độ cũ, muốn giữ cho ông, ra lệnh: “Đó là CIA đấy”. Ông trả lời: “Lúc nào anh đủ bằng chứng họ là CIA hãy đưa tôi, chính tôi sẽ bắt họ”. Những kiến thức về kinh tế thị trường của các ông như Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Xuân Oánh, những người đã từng là phó thủ tướng trong chế độ Sài Gòn, và của nhiều bậc trí thức Sài Gòn khác, mà ông có dịp tiếp cận rất sớm, tuy ngay lúc đó chưa dùng được nhưng về sau đã rất hữu ích với ông.
Năm 1989, khi ông đang là Phó Chủ tịch thứ Nhất Hội đồng Bộ trưởng, được giao chủ trì công tác cải cách hệ thống ngân hàng, ông Kiệt đã thiết lập một nhóm chuyên gia bao gồm cả những người đã từng hoạt động trong hệ thống ngân hàng Sài Gòn. Hai “tác giả” chính của Pháp lệnh Ngân hàng thời đó chính là hai chuyên gia được ông mời từ Sài Gòn ra: ông Huỳnh Bửu Sơn và ông Lâm Võ Hoàng.
Năm 1990, khi đại diện Việt Nam lần đầu tiên tham dự Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Davos, Thụy Sỹ, ông kể: “Tôi không yên tâm với bài phát biểu do anh em văn phòng chuẩn bị. Anh em giỏi nhưng hiểu biết về phương Tây chưa nhiều”. Ông đã không ngần ngại đưa bài phát biểu của mình vào Sài Gòn nhờ tiến sỹ Nguyễn Xuân Oánh đọc lại. Đồng thời, ông cho bà Tôn Nữ Thị Ninh liên hệ mời tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo lúc này đang ở nước ngoài bay đến Davos. Như vậy, trong chuyến đi tới phương Tây lần đầu tiên ấy, ông có không chỉ là một người bạn mà còn là một “cố vấn” ở bên. Trước chuyến đi, ông cũng nhờ bà Tôn Nữ Thị Ninh tư vấn về trang phục. Đó là thời điểm Việt Nam bắt đầu đổi mới và Thế giới bắt đầu nhìn thấy một nhà lãnh đạo “cộng sản”, từ trong cách ăn mặc, phát biểu, hết sức thân thiện và không có nhiều khác biệt với thế giới bên ngoài.
Sự Trân Trọng Chân Thành
Tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo kể, cách đối xử của ông Võ Văn Kiệt gần như khác hẳn với nhiều nhà lãnh đạo Thành phố lúc đó. Ông nhớ, những năm sau 1975, ông ở lại nhưng rồi không được sử dụng, đôi khi cả ngày không có việc gì làm. Nhưng, khi nghe một vị lãnh đạo điện thoại bảo: “8 giờ sáng nay mời anh lên tôi gặp”, ông đã trả lời: “8 giờ tôi bận”. Ông Kiệt không bao giờ cư xử như vậy. Cho dù đang ở vị trí đầy quyền lực và lớn tuổi hơn, khi nào ông Kiệt cũng gọi tiến sỹ Nguyễn Văn Hảo bằng “ông”. Những khi muốn gặp ông thường trực tiếp nói chuyện điện thoại và bao giờ cũng hỏi trước: “ông tiến sỹ rảnh vào lúc nào?”
Một lần, ông Kiệt mời kiến trúc sư Ngô Viết Thụ cùng ông đi Angierie. Trên chuyến bay của hãng hàng không Air France, ông được xếp ở khoang hạng nhất còn KTS Ngô Viết Thụ, do sơ suất chỉ được mua vé ngồi ở phía sau. Ông muốn mời KTS Ngô Viết Thụ lên ngồi cùng nhưng không được. Ông “xin” phi hành đoàn cho được xuống hạng economy để ngồi với ông Thụ, thế là phi hành đoàn đã đồng ý để ông mời KTS Ngô Viết Thụ lên. Trong một chuyến đi khác cùng với KTS Ngô Viết Thụ ra Hạ Long, khi ông Thụ xúc động trước cảnh đẹp thần tiên, đích thân ông Kiệt đã lấy giấy và tự tay mài mực cho ông Ngô Viết Thụ vẽ.
Là một nhà lãnh đạo hết sức quyết đoán nhưng đồng thời, ông Võ Văn Kiệt cũng là người hết sức thận trọng, ông thường lắng nghe rất nhiều ý kiến khác nhau trước khi ban hành các quyết định của mình. Ông nói: “Kinh nghiệm của một nhà lãnh đạo là phải nghe rất kỹ ý kiến chuyên gia và đặc biệt, đã nghe chuyên gia thì phải nghe trực tiếp chứ không bao giờ nên nghe thông qua những người giúp việc”.
Cho đến những năm cuối đời, ông vẫn đọc rất nhiều, đọc cả những ý kiến chỉ trích ông gay gắt. Nhiều lần ông dặn những người giúp việc, nếu như những người chỉ trích ông về nước, hãy mời họ tới gặp ông. Ông trân trọng và muốn trao đổi sâu thêm về những khác biệt, với họ.
Bằng sự trân trọng tri thức và các bậc trí thức một cách chân thành. Ông tìm thấy ở họ, không ngừng, những điều mới mẻ. Và đặc biệt ông kiến tạo được rất nhiều mối quan hệ bè bạn với các nhà trí thức. Đó là lý do mà người ta có thể tìm thấy ở ông không chỉ là uy lực mà còn là sự thông tuệ. Và đặc biệt, ông có được từ những người đã gặp và làm việc, không chỉ là sự kính trọng mà còn là sự thân thiện. Sự thân thiện của một con người vẫn thường được gọi: “Anh Sáu Dân”.
Huy Đức
[/URL]
Friday June 13, 2008 - 07:02am (ICT) Permanent Link (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?tag=) | 59 Comments (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=4662#comments)
Ông Võ Văn Kiệt Đã Về Đến Nhà
Sài Gòn bỗng nhiên mưa, tầm tã. Chiếc máy bay Learjet-45 của hãng Thai Flying đáp xuống Tân Sân Nhất lúc 11:40 ngày 11 tháng 6 năm 2008. Ông, Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đã trở về trên một chiếc băng ca nhỏ. Hai hôm trước, từ Singapore, một người đi cùng chăm sóc ông, gửi thư về, cho biết: “Chú bị tổn thương phổi khá nặng. May mà sang đây điều trị tích cực hơn nên tình hình không xấu thêm. Tuy nhiên, tác nhân gây bệnh thì vẫn chỉ dự đoán chứ chưa tìm ra. Để có thể có kết quả khả quan chắc phải chờ thêm thời gian. Điều đáng lo ngại là do tổn thương phổi quá nặng, nên những cơ quan khác như tim, thận đều bị ảnh hưởng, hiện vẫn thở máy và dùng máy lọc thận. Anh yên tâm, thời điểm đáng lo ngại nhất đã qua rồi”. Tôi đã cố yên tâm.
Hơn hai tuần trước, ngày 23-5-2008, ngay sau khi vừa từ Hà Nội trở về, ông cho gọi tôi đến. Chiều ấy cũng mưa tầm tã. Ông giữ tôi ngồi lại rất lâu, phần để chờ cơn mưa dứt, phần để ông có thêm thời gian trò chuyện. Biết bao dự định, biết bao tâm sự… Hôm ấy, sau hai ngày bị cảm, ông có vẻ mệt. Nhưng rất minh mẫn và giọng vẫn đầy nhiệt huyết. Hôm sau ông vào viện, ông hẹn sẽ trở về. Tôi không bao giờ nghĩ, ông sẽ trở về trên chiếc “chuyên cơ” cấp cứu ấy. Mưa dịu lại một chút, hình như trời cũng trầm xuống để các bác sỹ chuyển ông từ máy bay sang xe. Chưa bao giờ có một cuộc đón tiếp ông ở sân bay với đông các nhà lãnh đạo, bạn bè và người thân như vậy. Đứng sát bên tôi là hai người nấu bếp lâu nay của ông. Các chị sụt sịt, rồi nấc lên, khi thấy mái đầu bạc của ông dần hiện ra ở cửa máy bay. Ông đã về.
Wednesday June 11, 2008 - 02:07pm (ICT) [URL="http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=4564"]Permanent Link (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?tag=) | 85 Comments (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=4564#comments)
Bò vàng
06-14-2008, 06:54 PM
Sáng 24-5, Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhập viện để rồi đi mãi.
Ông K không phải là một người thường, khi ông bịnh không một tò báo nào viết tin, khi ông chết không một tờ báo nào dám đưa tin liền, phải đợi sự cho phép của Đảng
Tại sao ông chết, diễn tiên bịnh tình của ông cho tới bi giờ cũng không một ai được phép công bố cho toàn dân được biết
Ai còn khoái CS thì nên coi VVK là tấm gương
Bò vàng
06-14-2008, 08:08 PM
Vài ngày trước khi qua đời, họp mặt với lính cũ, câu chuyện của ông vẫn chỉ xoay quanh câu hỏi: Đổi mới Đảng như thế nào? Ông giục giã: Nói đi, cần gặp ai tôi cũng sẵn sàng. Đi đâu tôi cũng đi! Không thể bỏ cuộc được!
Trong bản thảo Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có chỗ Người dặn: Kháng chiến thành công xong việc phải làm trước tiên là phải lo chỉnh đốn lại Đảng. 39 năm rồi... Có lẽ Võ Văn Kiệt là người nặng lòng nhất với lời trối trăn này của Chủ tịch Hồ Chí Minh...
Nguyễn Trung (Los Angeles ngày 11/6/2008)
http://www.tuanvietnam.net//vn/sukiennonghomnay/4002/index.aspx
Sáu Dân chỉ là cái "ống xì hơi" cho đảng cướp CS mà thôi, dù gì suốt đời ông ta cũng đi theo cái đảng hại dân bán nước ấy mà, thông cảm nha bà con
Bò vàng
06-14-2008, 08:16 PM
http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/06/788216/
Một dịp Tết khi ông còn tại vị, tôi đưa con trai đến thăm ông, ông nói với cháu: “Sau này lớn lên, cháu làm gì thì làm, nhưng đừng làm Thủ tướng”.
Đ/c 6 dân nói rất đúng, nên làm tổng bí thư như Lê Duẩn là ông già của anh Thành
nón tai bèo
06-14-2008, 09:03 PM
Hmmmmmmmmm
Đm, tụi bay ác mồm, ác miệng vừa thôi dù sao ông ta cũng là một nguyên thủ của 1 nước, tụi bay mồm nói nhân nghĩa, mà trong ruột tụi bay thúi hoắc !!!
viethoo
06-14-2008, 10:50 PM
Trong
đây (http://tudovis.com/vis_forums/forum28/9509.html) người ta nêu tội ác của VVK và ác mồm ác miệng hơn bên nầy (HN) đủ kiểu ,rất nhiều sao không thấy ai (thân+)
vào "sửa lưng " họ? :think:
Chả lẻ dân "thân cộng " cũng giả bộ nằm vùng chửi theo?:think:
Chả lẻ dân "thân cộng " chê chổ không thèm vào?:think:
Chả lẻ dân "thân cộng " áp dụng "trên đội dưới đạp " bên nào không có khiếu chửi thì nhào vô "ăn hiếp " bên nào có khiếu thì gài số de ( Như Tàu khựa có khiếu quân sự cao hơn CSVN thì CSVN có quyền de ) ? :think:
Chả lẻ dân "thân cộng " không dám vào "động khẩu " chê không xứng vì mình "động khẩu"
giỏi hơn họ chăng? :think:
AK47 phải cùng class với M16
chơ
AK47 đi với class tầm vong thì e rằng có tiếng chê cười thiên
thu đó.:think:
Bò vàng
06-15-2008, 12:09 AM
Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt bình dị giữa đời thường
9:45, 15/06/2008, cập nhật cách đây 1 giờ
[/URL]
Đọc sách trong phòng, ngồi thư giãn trên võng, cẩn thận chăm sóc cây cảnh... là những hình ảnh sinh hoạt hàng ngày của ông Sáu Dân tại nhà riêng khi còn sống.
http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/hientk/backiet-01.jpgLà một người đam mê sách, căn phòng làm việc của ông chất đầy tư liệu nhưng lại rất ngăn nắp, gọn gàng.http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/hientk/backiet-02.jpgTrong phòng luôn có một chiếc võng cho ông thư giãn khi đọc sách, đậm nét chân chất của một cụ già Nam bộ chính cống.http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/hientk/backiet-03.jpgCẩn thận chăm sóc cây cảnh là một thú vui tuổi về già, bên cạnh những trăn trở về các sự kiện đời sống chính trị, xã hội nóng bỏng của đất nước.http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/hientk/backiet-04.jpgThư thái sau những giờ làm việc căng thẳng.http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/hientk/backiet-05.jpgPhòng tiếp khách của bác Kiệt, từ nay vắng bóng Người...
Theo Thu Thủy (VNE
[URL]http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisu/2008/6/93225.cand (http://ca.cand.com.vn/News/huuuoc/index.html)
Bò vàng
06-15-2008, 12:13 AM
Hmmmmmmmmm
Đm, tụi bay ác mồm, ác miệng vừa thôi dù sao ông ta cũng là một nguyên thủ của 1 nước, tụi bay mồm nói nhân nghĩa, mà trong ruột tụi bay thúi hoắc !!!
:quixu Ê! chú NTB nóng wa', có gì thì từ từ nói nha.
Bò vàng
06-15-2008, 12:29 AM
Những người ở Quảng Ngãi dù chưa từng được gặp nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nhưng họ có chung một tình cảm đặc biệt dành cho ông. Ông Phạm Hữu Tôn, nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi phát biểu trong cuộc họp gần đây, trước đông đảo cán bộ và nhân dân tỉnh Quảng Ngãi rằng: “Người ta nói nên tạc tượng nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt ở Dung Quất, tôi nghĩ như thế là xứng đáng, công lao của ông ở Dung Quất quá lớn…”http://www.cand.com.vn/Images/reddot.gif
http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisu/2008/6/93211.cand
14 năm cắt chưa xong
Bò vàng
06-15-2008, 12:38 AM
Với những khởi xướng của Đảng, của Anh Sáu Dân và lớp lãnh đạo cùng thời với Anh Sáu Dân, chúng ta tin tưởng rằng sự nghiệp chấn hưng đất nước sẽ tiếp tục được thực hiện thành công.
http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisu/2008/6/93244.cand
Làm ơn nổ nho nhỏ một ti ông ơi! vừa thôi Tám
Bò vàng
06-15-2008, 12:49 AM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267714http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267715Hàng vạn người đến viếng linh cữu nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt tại Hội trường Thống Nhất TP.HCM (ảnh trái) - Ảnh: T.T.D.Từ trái qua: nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh, nguyên tổng bí thư Đỗ Mười, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu thắp hương viếng nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt - Ảnh: T.T.Dhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263382&ChannelID=3
Đ/C Lê đức Anh ngồi xe lăn, chắc cũng gần kề chương trình ra đi theo diện đoàn tưu ông bà với đ/c 6 Dân
Bò vàng
06-15-2008, 12:49 AM
http://dangcongsan.vn/lib/nghen-ngao-1.jpg
http://dangcongsan.vn/lib/nghen-ngao-2.jpgĐ/C Lê đức Anh ngồi xe lăn, chắc cũng gần kề chương trình ra đi theo diện đoàn tưu ông bà với đ/c 6 Dân:quixu
Hàng vạn người đến viếng linh cữu nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt tại Hội trường Thống Nhất TP.HCM (ảnh trái)
Từ trái qua: nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu thắp hương viếng nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263382&ChannelID=3
Bò vàng
06-15-2008, 12:55 AM
CHÍNH TRỊBuổi làm việc cuối cùngChủ nhật, 15/06/2008, 01:28 (GMT+7)Tối 21-5-2008, trở về từ Hà Nội, ông gọi điện thoại cho tôi. Khi đó, tôi đang ở Long Xuyên, hẹn ông: “Ngày 23-5 cháu sẽ có mặt ở Sài Gòn…”.
Chiều 23-5, tôi đến như đã hẹn. Ông nói với tôi về sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho một chuyến đi xa. Nhưng, đó không phải là chuyến đi, mà hôm nay, bao nhiêu người thương tiếc. Khi đó, ông bị cảm, sau khi bác sĩ Vinh bước ra ngoài, ông bảo: “Tao nghỉ ít bữa rồi sẽ đi Hà Lan”. Chuyến đi Hà Lan ông đã chuẩn bị khá lâu và tới lúc đó thì ông và các thành viên trong đoàn đã đặt vé.
Sáng hôm sau, 24-5, ông vào viện, các bác sĩ Bệnh viện Thống Nhất giữ ông lại, 9 ngày sau, ông được chuyển sang Singapore, để rồi không bao giờ thực hiện được chuyến đi mà ông từng ấp ủ ấy.
Từ hơn 2 năm trước, mẩu tin ngắn “Dải băng lớn nhất ở Bắc cực đang tan ra” đã làm ông chú ý. Chính ông cho cắt mẩu tin ấy, chuyển cho TS Tô Văn Trường, Viện trưởng Viện Quy hoạch thủy lợi miền Nam. Ông cũng đọc rất kỹ những cảnh báo của Liên hiệp quốc về khả năng nước biển dâng cao mà Việt Nam là một trong những quốc gia có thể chịu nhiều ảnh hưởng.
Ông dự định sẽ đi Hà Lan, như một “thường dân”, cùng với một nhóm chuyên gia thân cận. Chuyến đi vừa để nghiên cứu kinh nghiệm làm đê biển của Hà Lan, quốc gia sống trong điều kiện đất đai thấp hơn mực nước biển, vừa muốn nhắc nhở: Việt Nam không thể chậm trễ hơn, nghiên cứu ảnh hưởng của hiện tượng này và có giải pháp chuẩn bị sớm…
Cũng trong buổi chiều hôm ấy, ông trao đổi rất lâu, những trăn trở về vai trò của đội ngũ trí thức. Ông nói, trí thức bao giờ cũng là rường cột của nước nhà, nhưng với sự phát triển như bây giờ, không thể có bất cứ một quyết định đúng đắn nào lại không chứa đựng trong đó hàm lượng cao của tri thức.
Ông băn khoăn rất nhiều về tình hình kinh tế. Ông nói, một nền kinh tế không hiệu quả thì đất nước không thể nào phát triển. Đã đến lúc phải nghĩ đến quyền lợi lâu dài của đất nước của nhân dân, để cấu trúc lại nền kinh tế. Ông nói: “Kinh tế quốc doanh được tập trung đầu tư lớn với kỳ vọng đóng vai trò “định hướng”. Trong khi, do hiệu quả hoạt động thấp hơn các khu vực kinh tế khác, quốc doanh, không những đang không làm tốt vai trò này, mà còn có những tác động đáng lo ngại tới nền kinh tế và các vấn đề xã hội khác”.
Ông cho rằng, một trong những nguyên nhân sâu xa của lạm phát bắt đầu từ hiệu quả sản xuất kinh doanh của khu vực kinh tế quốc doanh, đặc biệt là các tập đoàn kinh tế. Ông hết sức lo lắng khi lạm phát gia tăng đang ảnh hưởng sâu sắc đến tầng lớp người nghèo. Ông nói: “Không chỉ có kinh tế, điều thiêng liêng nhất của một dân tộc phải là, mọi đường lối, mục tiêu phát triển, đều phải dựa trên quyền lợi của nhân dân và của chính dân tộc đó”.
Buổi chiều hôm đó trời mưa. Tuy ông mệt hơn bình thường, nhưng cuộc làm việc vẫn kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Hình như ông không muốn tôi phải về trong cơn mưa. Và hình như, những trăn trở tâm huyết của ông không bao giờ có thể dứt. Thường sau mỗi chuyến đi xa, ông lại cho gọi tôi.
Những lần như thế, gương mặt ông lại bừng lên với biết bao khát vọng. Hôm ấy, mắt ông chớp chớp khi tôi chuyển lời của ông cựu Chủ tịch UBND tỉnh An Giang, Nguyễn Minh Nhị, thăm ông: “Anh em dưới này nhớ chú Sáu lắm”… Không ngờ, đó lại là buổi làm việc cuối cùng của ông – nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt.
Vẫn biết, 86 năm sống ở trên đời cũng là đã đi gần hết “tuổi trời”. Nhưng, làm sao mà tôi có thể liên hệ được một ông Võ Văn Kiệt – chú Sáu Dân hào sảng của chiều 23-5, với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong cỗ quan tài đóng kín kia…
Sinh thời, ông vẫn đùa: “Tao muốn ra đi khi còn phong độ”. Và ông đã ra đi khi rất còn phong độ!
Huy Đức
Bò vàng
06-15-2008, 01:08 AM
Trưa nay, ông Nguyễn Cao Kỳ có gọi điện thoại cho tôi, tâm sự là muốn về nước để thắp cho chú Sáu 1 nén nhang. Chú đã để lại một tình cảm mà khi ra đi, ai đã từng gặp chú, hiểu chú cũng đều nhớ và nuối tiếc.
http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/6/155564/
Cha tướng râu kẻm này bửa nay cũng 3 xạo dử hén, thắp thì có mả VVK ở đó, ngan với nghĩa trang quân đội Biên Hòa, tha hồ mà đốt nhang cho VVK, chỉ sợ cha nội đốt nhang xong rồi, thì bị mấy ông lính cầm chưn đi hong được, rủ ông râu kẻm bay phi đội Thần Phong một lần nửa với cố trung tá Phạm phú Quốc
Bò vàng
06-15-2008, 01:13 AM
ÔNG Nguyễn Cao Kỳ - cựu phó tổng thống chính quyền Sài Gòn:Quí trọng ông Kiệt ở quyết tâm đổi mới
Với tôi, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt có nhiều kỷ niệm. Cách nay độ hai năm, bữa cơm với ông đã gây ấn tượng cho tôi nhiều lắm. Trước khi dùng bữa với tôi, ông hỏi người quen của tôi để biết tôi thích món gì, uống rượu gì. Dù đấy là những chuyện nho nhỏ nhưng để nói lên tấm lòng của một con người rất tử tế.
Khi nói chuyện về đất nước, nguyên Thủ tướng Kiệt luôn luôn suy nghĩ về tiến triển của đất nước ở tương lai. Cây cầu đại đoàn kết dân tộc, những người như nguyên Thủ tướng Kiệt, tôi và nhiều người nữa đang xây cất không phải ngay ngày mai là có được. Có thể các thế hệ trước làm những nhịp cầu đầu tiên và tuổi trẻ sẽ tiếp tục xây dựng chiếc cầu đại đoàn kết dân tộc này.
Tôi rất đồng cảm với nguyên Thủ tướng Kiệt về cách nhìn vào tuổi trẻ, nhìn về tương lai. Đấy là một trong những điểm chính mà bản thân tôi thấy rất quí mến ông. Nguyên Thủ tướng Kiệt là một trong những người đi đầu và có quyết tâm đổi mới.
Q.THANH ghi
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263382&ChannelID=3
Hình tướng râu kẻm ở đây, đang đi viếng VVK
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267592Nhiều người Sài Gòn sẽ nhận ra ông Nguyễn Cao Kỳ trong đòan người đến viếng cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt - Ảnh: T.T.D.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263274&ChannelID=3
Bò vàng
06-15-2008, 01:19 AM
Chủ Nhật, 15/06/2008, 06:01 (GMT+7)
“Tổ buôn lậu gạo” của bí thư Thành ủy
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267636Người giữa mọi người: đông chí Võ Văn Kiệt gặp gỡ thanh niên, đông bào các dân tộc, kiều bào, bà con các tôn giáo…
TTCT - Một buổi sáng sớm, bà Nguyễn Thị Ráo, tức bà Ba Thi - giám đốc Công ty Lương thực TP.HCM - nhận được điện thoại của anh Sáu Dân, tức đồng chí Võ Văn Kiệt. Anh Sáu mời đến nhà ăn sáng. Bà Ba Thi đến nhà bí thư thì thấy ba vị khách nữa cũng là quan chức đầu ngành của TP. Đó là ông Lữ Minh Châu - giám đốc Ngân hàng Ngoại thương, ông Năm Ẩn - giám đốc Sở Tài chính và một hai vị khách khác cũng đang chờ... ăn sáng. Đó là một buổi sáng của năm 1979. Khi đó 3,5 triệu dân của một TP từng là “hòn ngọc Viễn Đông” đang rơi vào nạn thiếu đói đầu tiên và gay gắt chưa từng có.
Lúc này đất nước đã thống nhất được năm năm và mùa này lúa ở ĐBSCL cũng vừa gặt xong, chất đầy bồ. Thế mà TP quá đói mặc dù người dân sẵn sàng bỏ tiền mua gạo. Nguyên nhân chính là Sở Lương thực hay Công ty Lương thực dẫu có tiền cũng không thể mua được lúa của dân vì Ủy ban Vật giá qui định giá mua quá thấp, bà con không bán.
Bí thư nói: “Chúng ta là những người lãnh đạo TP mà để dân đói thì chúng ta có xứng là lãnh đạo không? Có còn là người cộng sản không? Hôm nay, tất cả các anh, chị ngồi đây phải nghĩ kế để làm cho dân thoát đói. Ai không có kế thì tôi không cho về. Tôi sẽ nhốt ở đây...”. Bà Ba Thi nói ngay: “Kế không khó, không cần phải nghĩ vì chỉ cách đây ít cây số, ĐBSCL có rất nhiều lúa. Chỉ cần xuống đó mua về rồi xay xát bán cho dân”. Anh Sáu hỏi: “Vậy sao không mua được?”. Bà Ba Thi nói: “Ban Vật giá nhà nước chỉ đạo giá mua lúa 5,2 hào/ký. Giá này chỉ là giá treo, không thể mua được, vì giá ngoài chợ là 3 đồng/kg. Nếu mua với giá chợ là vi phạm”.
Bí thư nói: “Nếu làm cho dân hết đói thì không phải là vi phạm”. Bà Ba Thi tiếp: “Tôi cũng không sợ vi phạm kiểu đó, nhưng muốn mua phải có tiền. Nhà nước chỉ cấp cho công ty tiền theo giá lúa 5,2 hào thôi”. Bí thư nói: “Thế nên tôi mới mời anh Lữ Minh Châu đến đây. Vậy kế của anh Châu là gì?”. Ông Châu nói: “Ngân hàng không thiếu tiền nhưng phải có lệnh của (ngành) tài chính thì mới xuất được”. Anh Sáu lại quay sang ông Năm Ẩn (giám đốc Sở Tài chính) nói: “Kế của anh Năm là sao?”.
Ông Năm Ẩn trả lời: “Thưa bí thư, nếu có lệnh của anh thì tôi sẽ viết được lệnh cho ngân hàng”. Bí thư kết luận ngay: “Trong buổi sáng nay, UBND TP sẽ có văn bản yêu cầu Sở Tài chính đồng ý cho ngân hàng xuất tiền cho Công ty Lương thực. Công ty và Sở Thương mại phải tổ chức mua lúa gạo phân phối cho nhân dân. Việc hôm nay chúng ta đang làm có thể gọi là thành lập tổ buôn lậu gạo. Nhưng thực chất là cứu đói cho dân. Ngày mai chị Ba Thi xuống ĐBSCL mua lúa đúng giá chợ, về xay xát bán cho bà con không cần lấy lãi”.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267638
Hôm sau, bà Ba Thi chỉ huy một đoàn xe vận tải tràn xuống ĐBSCL. Tuy nhiên, thời đó mỗi kilômet đường là một trạm gác. Trạm gác chỉ cần một cây súng, cắm một lá cờ là có thể ách bất cứ phương tiện vận tải nào và kiểm tra, lập biên bản. Bà Ba Thi liền nhờ một chiếc xe quân đội, biển đỏ, có lính mặc quân phục xanh, đeo súng dẫn đầu đoàn xe. Xe quân đội vượt qua tất cả mọi trạm gác. Xuống tới chợ, công ty rút tiền mua lúa công khai với giá 3 đồng/kg. Bà con nông dân mừng quá tranh nhau cân lúa. Lãnh đạo địa phương các tỉnh nghe tin đây là kế hoạch của anh Sáu cũng hết sức tạo điều kiện bằng cách “làm ngơ”.
Lúa về TP được xay xát rồi chia cho các cửa hàng lương thực, các chợ bán cho bà con đúng giá vốn: 5 đồng/kg gạo. Trong khi người TP phải bỏ 7-8 đồng/kg mua của tư thương lén lút như người ăn trộm mà cũng không đủ ăn thì lúc này vui mừng khôn tả. Sự việc được báo cáo về trung ương. Trung ương triệu tập bà Ba Thi ra Hà Nội. Làm việc với bà là người lãnh đạo cao nhất của Đảng: Tổng bí thư Lê Duẩn. Tổng bí thư ngồi yên lặng nghe bà Ba Thi báo cáo đầy đủ tình hình từ đầu đến cuối. Sau cùng ông nói: “Cô Chín Ráo làm như vậy là đúng!”.
Cũng sau đó ít lâu, bà Ba Thi được phong tặng danh hiệu anh hùng. Đây là lần thứ hai bà nhận danh hiệu đó. Lần trước là trong chiến đấu giải phóng miền Nam và lần này là xây dựng đất nước. Đồng thời, chủ nhiệm Ủy ban Vật giá nhà nước cũng được thuyên chuyển sang công tác khác.
“Tổ buôn lậu” của anh Sáu không chỉ cứu đói cho 3,5 triệu dân TP.HCM mà còn cứu cho hơn 10 triệu bà con nông dân lúc đó thoát khỏi cảnh phải bán lúa cho Nhà nước với giá lỗ vốn: 0,52 đồng/kg.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263324&ChannelID=119
30 năm đời ta có đảng - đói nghèo lạc hậu
Bò vàng
06-15-2008, 01:27 AM
Đến giờ tôi cũng vẫn còn nhớ câu nói của chú trong ngày 28-3-1976: "Là thanh niên chúng ta hãy tự suy nghĩ mình phải làm gì cho đất nước" - và câu nói này đã là động cơ cho tôi trong công tác học tập đến bây giờ.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263066&ChannelID=118
Trời sao cha nội này lại bợ câu nói của JFK vậy nè, tính noi gương chôm của bác Hò sao dzậy
thehevanganh
06-15-2008, 01:28 AM
Hmmmmmmmmm
Đm, tụi bay ác mồm, ác miệng vừa thôi dù sao ông ta cũng là một nguyên thủ của 1 nước, tụi bay mồm nói nhân nghĩa, mà trong ruột tụi bay thúi hoắc !!!
Đm là Đm này
Sao mà ác miệng bầy hầy với chú sau (sáu)
Chú là UP, chúng bây DOWN
Gà què sao biết diều hau (hâu) phi phàm
Đm Đm nói xàm
Miệng thơm ruột thúi, tham mà nói nhân
Bò vàng
06-15-2008, 01:29 AM
Với tôi, nguyên Thủ tưởng Võ Văn Kiệt là thần tượng. Nhớ lại những năm tháng khó khăn mới giải phóng, chú Sáu Dân đã nói một cách lạc quan: "Ngày hôm nay, các em TNXP với những cuốc, xẻng thô sơ để xây dựng đất nước, nhưng ngày mai chúng ta sẽ có TV, tủ lạnh, những tiện nghi hiện đại mang nhãn hiệu Việt Nam". Tại buổi lễ xuất quân của LLTNXP ngày 28-3-1976, chú đã nhấn mạnh : “Chúng ta sẽ dùng tình yêu, tình người để cảm hóa những người đã lầm lỡ một thời..." . Chú là anh cả của lực lượng TNXP hồi ấy !
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263066&ChannelID=118
Xạo Hoài Cha Nội - 32 năm rồi VN chưa làm ra được một chiếc xe đạp cho ngon lành, nói gì tới TV-Tủ lạnh - Lảnh tụ thì có
Bò vàng
06-15-2008, 01:36 AM
Có lẽ vì thế chăng mà ngày 11-.6-2008, khi trong nước chưa đưa tin, thì các các hãng truyền thông lớn của thế giới như BBC, AP đã nhanh chóng bình luận và trang trọng đưa những bức ảnh của nhân vật chính trị mà họ đánh giá rất cao. BBC bình luận: Trong một phỏng vấn hiếm hoi với BBC, ông Kiệt nói: “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả”. Ông cũng kêu gọi đối thoại với những người bất đồng chính kiến
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=262900&ChannelID=3
Tại sao chuyện trong nhà mà hàng xóm hay hết trơn
Bò vàng
06-15-2008, 01:48 AM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267403
Trước dinh Độc lập theo trong hình thì đang khô ráo, hong biết mấy tay viết báo nào cũng chơi hàng chử trời mưa lúc sáng nay, bố khỉ nhà cháu hong tin mấy thầy ký giả VC này cho lắm
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263122&ChannelID=3
Bò vàng
06-15-2008, 01:51 AM
Khi Mỹ thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” với một biểu tượng hãi hùng là “Thay màu da trên xác chết”, chúng tôi trực tiếp xuống chiến trường để tìm hiểu viết bài đưa tin, đã nhận được những chỉ đạo cụ thể từ “Tổng hành dinh” của Ông Sáu Dân - một ngôi nhà sàn nhỏ trong khu rừng bên bờ sông Vàm Cỏ Đông. Tư tưởng xuyên suốt từ những chỉ đạo ấy là: đây là cuộc chiến tranh do đế quốc Mỹ gây ra, nhưng xương máu lại là của người Việt. Mỹ rồi trước sau gì cũng về Mỹ, còn người Việt ở hai bờ một chiến tuyến sẽ sống với nhau thế nào, sẽ nhìn mặt nhau ra sao một khi đất nước hòa bình? Câu hỏi ấy đã không thể trả lời dễ dàng suốt bao nhiêu năm nay, và “hòa giải hòa hợp dân tộc” luôn là một nỗi niềm đau đáu nhất trong lòng dạ Ông Sáu Dân - con người Việt nhân hậu và biết khoan dung này.
http://www6.thanhnien.com.vn/Xahoi/2008/6/15/244986.tno
Chuyện này có gì khó, Chúng nó (VNCH) thì cho đi tù cải tạo mút chỉ cà tha, vợ chúng nó ta xài, con chúng nó ta sai, nhà chúng nó ta ở, bà con dòng họ chúng nó ta tống ra biển đông tất tần tật.
Bò vàng
06-15-2008, 02:02 AM
Nhân cái chết của tên việt-gian* VÕ VĂN KIỆT
(Bài viết đặc biệt gởi các độc giả ở trong nước và gởi tặng trung tâm băng nhạc "quê hương là chùm khế ngọt")
Trần Thanh
Cuối cùng thì tên việt gian Võ Văn Kiệt cũng phải về chầu diêm vương! Bạc tỷ đô la cũng không cứu được hắn. Không biết khi chết xuống âm phủ thì hắn có đem theo được số bạc tỷ đô la mà hắn đã ăn cướp của toàn dân hay không? Phải như lúc bị bệnh nặng gần chết, hắn biết ăn năn, hối lỗi về những tội ác của hắn và quyết định đem một phần tài sản của hắn mà chia lại cho những người dân oan đang sống vất vưởng như những con chó đói ở ngoài đường thì hay quá! Cái đó mới có thể được gọi là "đổi mới" hay "cải cách"!
Ba ngày sau khi hắn chết, các tờ báo của việt cộng mới dám đăng tin và đăng bài ca ngợi những "công đức" của hắn.
Riêng tại hải ngoại, khi hay tin tên Kiệt chết, chỉ có tờ báo NGƯỜI VẸM ở quận Cam nước Mỹ là vội vàng cho đăng một bản tin dưới dạng "thành kính phân ưu", thương tiếc "ngài" THỦ TƯỚNG NƯỚC VIỆT NAM(!), đồng thời tên bồi bút NND, chuyên viên bưng bô cho việt cộng, chuyên viết các bài "bình loạn" chính trị, viết một bài ca ngợi những "công đức" của "ngài" Kiệt lặc! (cặc liệt) Thật là đáng tởm quá! Vậy mà nếu có ai lên án báo Người Vẹm là tay sai của việt cộng thì bọn chúng lại dãy nảy lên như ngồi phải cọc và la làng lên là chúng bị "vu oan"!!!
Đám đàn em cùng phe đảng của tên Kiệt cùng với đám bưng bô ở hải ngoại đã ca ngợi Kiệt như là một ngôi sao sáng, một vị cứu tinh của đất nước, một "Goóc Ba Chớp" của cái chế độ việt gian cộng sản Việt Nam. Nào là: - anh Sáu Dân là kiến trúc sư của sự đổi mới và cải cách; anh Sáu là linh hồn của phong trào cấp tiến của giới trẻ; anh Sáu là cây cổ thụ đùm bọc giới đảng viên cấp tiến trẻ; anh Sáu là vị anh hùng dám chống đối lại giới bảo thủ trong đảng; anh Sáu là linh hồn của miền Nam(!); anh Sáu là người thương dân còn hơn chính bản thân của anh. (Bởi vậy anh mới lấy bí danh là Sáu Dân!); anh Sáu là người dám khởi xướng giải pháp "hòa hợp hòa giải", kêu gọi đảng việt cộng nên đối "thọi" .... sòng phẳng với cộng đồng người Việt tại hải ngoại!
Chưa hết, ở hải ngoại, bọn bưng bô còn đưa tin: anh Sáu chính là hậu duệ của cụ Phan Thanh Giản! (Tên thật của Kiệt là Phan Văn Hòa, sanh quán tại tỉnh Vĩnh Long)
Hoặc :
- anh Sáu đã từng là giáo sư trung học đệ nhị cấp nên mới lấy được vợ là tiến sĩ hóa học!
- anh Sáu là người trí thức nên mới có tư tưởng đổi mới, chống lại phe cộng sản bảo thủ
- bản thân anh Sáu là người trí thức nên anh Sáu mới biết quý trọng người trí thức, chẳng hạn như đã bảo bọc cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, cấp biệt thự cho Trịnh Công Sơn ở để sáng tác nhạc, phục vụ cho .... đảng!
Nếu như "bác" Hồ có những câu nói .... ngu để đời, thì anh Sáu cũng có những câu bá láp, bịp bợm sau đây, được bọn thổi ống đu đủ ở hải ngoại vừa thổi vừa hít hà cái mùi ... thối của nó:
- Ngày 30 tháng 4 năm 1975 có triệu người vui thì cũng có triệu người buồn.
- Tổ quốc Việt Nam là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình chớ không phải của riêng người cộng sản hay của một tôn giáo, phe phái nào!
Nhận xét:
- (Cái gì cũng "của mình", tức của người dân, chỉ trừ có cái ngân hàng là thuộc về nhà nước! Đặc biệt cái nhà tù với cái còng số tám cũng là "của mình"!!!)
- Kiệt uống rượu mừng thắng lợi với "triệu thằng vui" và đồng thời hắn thò tay móc túi "triệu kẻ buồn". Mâm nào cũng có hắn!!!
Điều cần nhớ là tên Kiệt chỉ dám tuyên bố những câu "ranh ngôn" như vậy sau khi hắn đã về vườn, đóng vai nhà dân chủ cuội, dân chủ dỏm để làm cò mồi chính trị và tiếp tục lừa bịp người dân trong nước và hải ngoại. Những kẻ đầu tôm ngu ngốc gia truyền cứ thấy Kiệt tuyên bố mấy câu "cấp tiến" nêu trên thì đã vội vàng suýt xoa, khen mãi Kiệt là người rất "phóng khoáng, cởi mở"!
Nói một cách ngắn gọn: Kiệt có đầu óc "cấp tiến" hay "cải cách" hay "chống đảng" cũng chỉ nhằm một mục đích chính: CHỐNG ĐẢNG ĐỂ CỨU ĐẢNG. Việc làm của hắn về bản chất cũng không khác gì hai tên việt gian đã chết trước hắn, đó là Trần Độ và Hoàng Minh Chính. Hắn chủ trương đổi mới hay cải cách là nhằm giúp cho bộ máy cai trị của bọn việt gian cộng sản hoạt động TINH VI và HỮU HIỆU hơn, nhằm tiếp tục ngồi trên đầu 80 triệu dân để bóc lột lâu dài từ đời này sang đời khác, chớ không phải vì chén cơm manh áo của toàn dân. Nếu hắn là đảng viên cộng sản thanh liêm thì tại sao tài sản của giòng họ hắn ước tính trên hai tỷ đô la? Chỉ có đi ăn cướp mới có được một số tiền lớn như thế. Các vị tổng thống Mỹ khi về hưu còn bị thiếu nợ như chúa chổm chớ làm gì có được một tài sản khổng lồ như tên Kiệt?
Chắc hẳn các bạn đã từng nghe tên Kiệt ca sáu câu vọng cổ "cấp tiến" như thế này:
- Các đồng chí ơi, các đồng chí bóc lột của thằng dân được 10 đồng thì nên nhả ra bớt 3 đồng cho nó, để nó còn có đường mà sống. Ăn ít no lâu, ăn nhiều tức bụng. Đằng này các đồng chí lột của nó hết 10 đồng mà chỉ nhả ra có một đồng cho nó thì đói quá, thằng dân sẽ liều mạng nổi loạn. Tức nước thì vỡ bờ, già néo thì đứt giây. NGHỆ THUẬT ... BÓC LỘT LÀ PHẢI NHƯ VẬY! Có như vậy tụi mình mới lừa bịp được thế giới và ngồi trên đầu 80 triệu dân lâu dài được chớ!
Chống đảng là để cứu đảng và cứu đảng chính là cứu chính bản thân tên Kiệt và bè đảng ăn cướp của hắn. Người dân đen hoàn toàn không bao giờ được hưởng một chút xíu lợi lộc gì hết. Thằng chó việt gian cộng sản nào cũng như nhau, cũng có cùng một bản chất với năm đặc trưng, đó là THAM LAM, GIAN ÁC, LƯU MANH, NGU DỐT và HÈN NHÁT. Thằng bảo thủ hay thằng cấp tiến nào nắm quyền thì cái số phận nghèo khổ tăm tối, đốn mạt của người dân đen vẫn không thay đổi: những người công nhân và nông dân vẫn phải hàng ngày đi cày 14 tiếng đồng hồ hộc máu mồm, mười chén mồ hôi mới đổi được một chén cơm; những em điếm tuổi vị thành niên phải liên tục tiếp khứa từ sáng tới khuya, mà miệng dưới không nuôi nổi miệng trên! Thằng chó cộng sản gốc miền bắc hay thằng chó cộng sản gốc miền nam ĐỀU CHÓ ĐẺ NHƯ NHAU. Nghĩa là bọn chúng rất chó má, sẵn sàng ăn thịt lẫn nhau, đừng có nói gì sanh mạng của người dân mà chúng tha! Đừng có tưởng bở rằng thằng cộng sản gốc miền nam là "cởi mở" hay "cấp tiến"! Thằng chó Lê Hồng Anh, đại tướng công an, nhân vật số 2 của bộ chính trị là dân miền nam thứ thiệt, quê ở Rạch Giá. Đừng thấy nó gốc Nam bộ, tưởng là "cởi mở" mà lầm chết! Những thằng chó thân Nga Xô, thân Trung Cộng hay thân Mỹ, tất cả đều là chó, chó sói, chó ngao ba đầu dưới địa ngục A Tỳ hay loài chó săn khát máu! Mấy tờ báo tay sai của việt cộng ở hải ngoại đã xếp những tên việt gian như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng là nhóm thân Mỹ, như vậy họ là "phe mình"!!! Chính vì những sự ngu ngốc cố ý này mà đã làm cho việc chống cộng, giải trừ chế độ cộng sản của chúng ta thêm nhiều khó khăn!
Tất cả những tên gộc việt gian cộng sản đều có tội với đất nước, không tội ít thì tội nhiều, chớ bọn chúng hoàn toàn không có một công lao gì hết. Cái gọi là "công" đổi mới của Võ Văn Kiệt chính là nhằm giúp cho băng đảng cướp của hắn có cơ hội vơ vét cho mau đầy túi và duy trì quyền lực của bọn chúng được lâu dài. Chúng ta phải ý thức thật rõ điều này và quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản để đem lại tự do cho đất nước. Thằng việt gian cộng sản nào cũng tàn ác như nhau dù là phe miền nam hay phe miền bắc, phe bảo thủ hay phe cấp tiến, phe thân Nga xô, phe thân Trung Cộng hay thân Mỹ. Tất cả đều là những bọn chó săn. Nếu như trước đây bọn chúng dùng roi cá đuối có gai để đánh chúng ta thì sau này, nhờ sáng kiến "đổi mới" của Võ Văn Kiệt, chúng "nhân đạo" hơn, đánh chúng ta bằng roi điện hoặc loại dùi cui vuông*, như vậy không thể gọi là "công lao" hay "nhân đạo" mà đi ca ngợi bọn chúng! Kết quả của việc tra tấn đó là dẫn đến cơ thể của chúng ta bị tàn tạ, mang trọng thương rồi chết. Làm gì có chuyện "nhân đạo" ở đây? Không có tội thì đánh cho có tội, mà đã có "tội" thì đánh cho chừa!
Ba mươi ba năm đã trôi qua mà ở hải ngoại vẫn còn đầy dẫy những tên bồi bút đi bưng bô cho việt cộng. Không thể có một sự ngu lâu như vậy. Chỉ có thể có một sự giải thích hợp lý: đó là ĂN XÔI CHÙA NÊN NGỌNG MIỆNG! Những tội ác tày trời của tên Sáu Dân Võ Văn Kiệt thì những tên bồi bút cố ý lờ đi, bọn chúng chỉ thấy anh Sáu là "người hùng đổi mới"! Tên bồi bút NND của báo Người Vẹm ở quận Cam bên Mỹ còn bày tỏ sự lo lắng, thương tiếc cho sự ra đi của anh Sáu như sau:
- Anh Sáu mất đi, các đàn em của anh sẽ bơ vơ. Rồi đây phe cộng sản bảo thủ sẽ loại trừ hết các đảng viên thuộc phe "đổi mới-cấp tiến" của anh Sáu ra khỏi hệ thống quyền lực. Phong trào đổi mới sẽ đi về đâu, tương lai nước Việt Nam sẽ đi về đâu???!!!
Thật không khác gì giọng điệu của tên bồi bút Tố Hữu khóc người cha chết của hắn là Xít Ta Lin! Thương mình thương một thương ông Sáu Dân thương mười!!! Tên bồi bút NND xứng đáng được đảng việt gian cộng sản trao tặng cho "huân chương bưng bô" hạng nhất!
Nói tóm lại, chết được thằng việt gian nào thì bớt cho người dân một phần gánh nặng như quả núi đang đè lên số phận nghiệt ngã của dân tộc. Để tiễn đưa tên Sáu Dân xuống địa ngục A Tỳ đoàn tụ với "bác" Hồ và các tên dân chủ cuội như Trần Độ, Hoàng Minh Chính, chúng ta nên có một bài "đíu văn", định nghĩa thế nào là việt gian cộng sản, nhằm thức tỉnh những cái đầu tôm ở hải ngoại và ở trong nước:
(Nhại theo bài thơ "Quê Hương là chùm khế ngọt" của tác giả Đỗ Trung Quân)
Việt gian là gì hở mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu?
Việt gian là gì hở mẹ?
Ai kinh qua phải khiếp hồn?
Việt gian là tên Hồ cáo
Tuổi thơ con hát trong trường
Việt gian là tên Hồ điếm
Tham tàn, Gian ác, Lưu manh
Việt gian là bầy Ác quỷ
Cùng nhau giết hại lương dân
Việt gian là bầy Quỷ dữ
Bán biển, Bán đất, Bán dân!!!
Việt gian là bầy Đàng điếm
Vô cùng Gian ác, Lưu manh
Việt gian là phường Xảo quyệt
Lừa dân, lừa cả loài người!
Việt gian là phường Xảo trá
Lừa dân, lừa cả Phật, Trời!!!
Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt-Gian nếu ai không hiểu
Sẽ không lớn nổi thành người!!!
Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai không hiểu
Sẽ chôn vùi hết cuộc đời!!!
Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai lầm tưởng
Sẽ ân hận suốt cuộc đời!!!
Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai ca ngợi
Sẽ ân hận suốt nghìn đời!!!
Việt gian triệu thằng như một
Như là chỉ một Việt-Gian!
Việt gian nếu ai thương hại
Sẽ mang hận xuống tuyền đài!!!
Trần Thanh
Thứ Sáu, ngày 13 tháng Sáu, năm 2008
============================
http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/thoisu/caichetcuaVoVanKiet.htm
Bò vàng
06-15-2008, 02:17 AM
Một vấn đề khác với thời sự có liên quan đến lúc ông làm thủ tướng. Nhân vật xã hội đen Năm Cam đến tai ông qua nhiều dư luận nhưng chưa đủ căn cứ khi nhận được một báo cáo có đủ căn cứ của đồng chí Ba Long, quân báo của Bộ Tư lệnh thành phố: Năm Cam và băng đảng như một chính quyền đen song hành, uy hiếp đe dọa đến đời sống dân lành, đe dọa đời sống an ninh thành phố, ông trực tiếp lệnh bắt ngay Năm Cam và đồng bọn lần đầu vào năm 1995.
Ông nghỉ thủ tướng việc vẫn chưa xong, Năm Cam ra khỏi trại cải tạo và hoạt động mạnh hơn, quy mô hơn, được bao bọc bởi một lớp vỏ kín đáo hơn và Năm Cam được nhiều quan chức bảo kê hơn, giết người táo bạo và tinh vi hơn. Với cương vị cố vấn BCH T.Ư Đảng và một nhà lãnh đạo đi trước, ông đã trao đổi với lãnh đạo thành phố và cơ quan chức năng T.Ư, cần có phương án tóm gọn toàn bộ hệ thống tổ chức bọn xã hội đen... lần này dứt khoát không để lặp lại sai lầm lần đầu. Ông nói: hãy cắt bỏ dứt khoát ung nhọt thì cơ thể mới mạnh, đem lại lòng tin trong nhân dân, tăng thêm sức mạnh trị nước.
http://www6.thanhnien.com.vn/Xahoi/2008/6/12/244449.tno
Tội nghiệp chú 5 Cam, ai biểu chú cạnh tranh vơi" băng cúp CS làm chi
Bò vàng
06-15-2008, 10:27 AM
Hàng vạn người tiễn đưa cố TT Võ Văn Kiệt:Nghẹn ngào tiễn biệt chú Sáu Dân!10:29' 15/06/2008 (GMT+7)
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806//normal/images1571203_4.jpg (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/event/9802/)
Tiễn biệt chú Sáu Dân (http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/event/9802/)
http://www.vietnamnet.vn/common/v3/images/vietnamnet.gif - 9 giờ sáng nay (15/6), lễ truy điệu nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt được tổ chức tại TP.HCM. Từ sáng sớm, hàng vạn người đã tập trung trước hội trường Thống Nhất, tràn khắp vỉa hè, để tiễn đưa chú Sáu Dân về nơi an nghỉ cuối cùng.
Dòng người tiến vào hội trường Thống Nhất viếng chú Sáu Dân lần cuối kéo dài như bất tận. Bên ngoài hội trường, người dân đứng đông hơn so với hôm qua, nhưng lặng im, trật tự.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571587_dt1-use.jpgNgười dân đứng hai bên đường tiễn đưa chú Sáu Dân về nơi an nghỉ cuối cùng.
Người của dân nghèo
Dẫn theo một cháu nhỏ đến trước hội trường từ lúc hơn 7 giờ sáng, chị Trần Thị Thanh Vân, công nhân may ở quận Tân Phú, cho biết chị đã tranh thủ ngày nghỉ, đón xe buýt từ sáng sớm, để tiễn đưa ông lần cuối.
"Thú thực, tôi không biết nhiều về ông Sáu Dân, nhưng nhìn gương mặt ông tôi biết ông là người nhân hậu. Báo đài thỉnh thoảng đăng ý kiến của ông bênh vực người nghèo, hoặc chuyển hình ảnh đi thăm người nghèo của ông. Vì vậy, tôi cứ nghĩ ông là người của người nghèo", chị Vân tâm sự.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571629_huong.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571629_huong.jpg)Thắp nén hương cuối cùng tưởng nhớ người đồng chí, đồng đội.
Lấy mũ che nắng cho con gái chưa đầy 2 tuổi, anh Nguyễn Văn Huy, quận Thủ Đức, thổ lộ: "Tôi sống ở TP.HCM đã 10 năm nay. Ấn tượng trong tôi về chú Sáu Dân là con người của đổi mới, tạo ra bước ngoặt cho đất nước, dám lấy sinh mạng chính trị để cam kết thực hiện những quyết sách táo bạo. Thương chú vì khi ra đi vẫn còn quá nhiều trăn trở, nhiều ý tưởng chưa thành hiện thực".
Đứng trên ghế đá cho cao cùng hai người bạn để nhìn vào hội trường rõ hơn, anh Nguyễn Văn Thành (Châu Đốc, An Giang), cho biết: Hôm nay vẫn phải đi làm, nhưng xin nghỉ, chịu mất 40.000đ tiền lương, mang theo máy chụp hình để đến vĩnh biệt chú Sáu Dân.
"Ông là người vì dân nghèo, nên dân nghèo muốn đến tiễn ông", anh Thành nói.
Đến muộn hơn, nhưng hai cha con anh Trần Đình Giáp, quận Tân Phú, dự định sẽ phóng xe đi theo đám tang đến tận nghĩa trang TP.HCM, nơi chú Sáu Dân yên nghỉ.
"Hôm qua, có việc xuống Thủ Đức, tôi cũng đã ghé qua nghĩa trang xem chú Sáu sẽ nằm chỗ nào", anh cho biết.
Lúc 9 giờ, khi lễ truy điệu chú Sáu Dân bắt đầu, chuông Nhà thờ Đức Bà gióng lên một hồi dài vang vọng, gửi lời chào tiễn biệt của bà con giáo dân.
Cuộc tiễn đưa lần cuối
Tại hội trường Thống Nhất, lễ truy điệu chú Sáu Dân diễn ra trong không khí trang trọng. Toàn bộ các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ, các vị lão thành cách mạng như nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An... những người đồng chí, đồng đội của ông đã có mặt.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571725_images1571685_giaquyen1.jpgXót đau phút giây tiễn biệt.Trong điếu văn, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh khẳng định: "Là học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng chí thường xuyên kiên trì học tập, nghiên cứu, thực hành tư tưởng đạo đức, tác phong của Người. Đồng chí luôn gắn bó máu thịt với nhân dân, bám sát thực tiễn cách mạng, bằng tư duy sắc sảo, nhạy bén, sáng tạo, tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, đồng chí đã có nhiều đóng góp lớn cùng toàn Đảng, toàn dân vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ, đưa sự nghiệp cách mạng luôn tiến lên phía trước".
Tổng Bí thư cho rằng, với tầm tư duy chiến lược, quyết tâm đổi mới, tác phong sâu sát, quyết đoán, luôn tìm tòi, trăn trở, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã đóng góp xứng đáng vào quá trình hoạch định và tổ chức thực hiện đường lối đổi mới đất nước do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. Tên tuổi của cố Thủ tướng gắn liền với những công trình lớn ở khắp mọi miền đất nước.
"Là một trong những nhà lãnh đạo chủ chốt của Đảng, ở mỗi giai đoạn đầy khó khăn, thử thách, đồng chí luôn nêu cao tính tiên phong gương mẫu và giữ gìn sự đoàn kết thống nhất của Đảng, thương yêu đồng bào, thắt chặt mối quan hệ máu thịt giữ Đảng và nhân dân, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc", Tổng Bí thư nói.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571711_images1571671_diquan1.jpgTổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ đưa linh cữu cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt về nơi an nghỉ cuối cùng.Thay mặt gia đình, anh Phan Thanh Nam, con trai chú Sáu Dân, đã cảm ơn các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, các ban ngành, bạn bè trong ngoài nước và nhân dân chia sẻ đau thương với gia đình.
"Trong lưu bút có đoạn ba viết: Tôi biết khi tôi mất đi thì tôi không còn là của riêng tôi nữa. Điều đó chúng con hiểu, tới giờ phút cuối cùng ba vẫn luôn phục tùng tổ chức, để nhắc nhở chúng con phải phục tùng làm theo ý Đảng, lòng dân. Chúng con hứa sống, làm việc, nuôi dạy các cháu của ba trở thành những người công dân tốt", anh Phan Thanh Nam nói.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571721_images1571681_2.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571721_images1571681_2.jpg)Tính đến 8 giờ sáng hôm nay (15/6), khoảng 1.000 đoàn đã đến viếng chú Sáu Dân tại TP.HCM, tại Hà Nội có khoảng 200 đoàn.
Đến 10h30, linh cữu của chú Sáu Dân được đưa từ hội trường Thống Nhất ra nghĩa trang thành phố. Xe đưa linh cữu vị cựu lãnh đạo thân thương đi qua những con đường quen thuộc của trung tâm thành phố. Người dân hai bên đường im lặng kính cẩn dõi theo.
Bà Nguyễn Thị Chanh (71 tuổi) từ Nghệ An vào TP.HCM vào sáng nay không cầm nổi nước mắt nghẹn ngào: “Tôi từ xa đến đây đưa tiễn chú Sáu Dân như thế này là đã mãn nguyện rồi”.
Bà Trần Thị Kiểu (75 tuổi, Q.7, TP.HCM) bỏ gánh hàng rong để được một lần đưa tiễn người lãnh đạo mà bà kính yêu. Bà nói: "Tôi chưa bao giờ được gặp mặt chú Sáu Dân nhưng qua sách báo, tôi cảm cái tâm của ông ấy. Cái tâm của một người lãnh đạo đổi mới luôn vì sự phát triển của đất nước".
Ngồi trên xe lăn, mắt chăm chăm hướng về phía hội trường Thống Nhất, anh Nguyễn Kim Phước (38 tuổi, quê ở Bình Định) như muốn đứng thẳng dậy khi thấy chiếc xe nhà binh chở linh cữu của chú Sáu Dân đi qua. “Tôi đã nghe nhiều câu chuyện kể lúc sinh thời, chú Sáu Dân rất quan tâm đến đời sống của người dân nghèo. Tôi vô cùng xúc động trước sự ra đi của chú Sáu Dân”, anh Phước nghẹn ngào.
Sau đây là những hình ảnh về lễ truy điệu tại TP. HCM và Hà Nội:
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571611_dt5.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571611_dt5.jpg)Linh cữu cố Thủ tướng được đưa ra khỏi dinh Thống Nhất.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571605_dt2.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571605_dt2.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571607_dt3.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571607_dt3.jpg)Bà Nguyễn Thị Chanh (ảnh phải) từ Nghệ An vào TP.HCM đưa tiễn người lãnh đạo bà kính yêu.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571793_1.jpg
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571811_dt2.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571811_dt2.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571813_dt3.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571813_dt3.jpg)
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571615_dt6.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571615_dt6.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571617_dt7.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571617_dt7.jpg)Linh cữu nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt được đưa từ hội trường Thống Nhất ra nghĩa trang thành phố lúc 10h30.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571633_dt11.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571633_dt11.jpg)Tiễn đưa cố Thủ tướng về nơi an nghỉ cuối cùng.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571795_2.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571795_2.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571797_dt1.jpg (javascript:void(0);/*1213529897105*/)
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571639_dt19.jpgHàng vạn người dân có mặt ở hai bên đường.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571647_dt12.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571647_dt12.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571649_dt15.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571649_dt15.jpg) Xe đưa linh cữu vị cựu lãnh đạo thân thương đi qua những con đường quen thuộc.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571621_toancanh.jpgTại Hà Nội, lễ truy điệu diễn ra trang trọng.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571623_khoc.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571623_khoc.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571625_0.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571625_0.jpg)Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ xúc động tiễn biệt người đồng chí.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571743_images1571695_hahuyet.jpgĐưa linh cữu cố Thủ tướng đến nghĩa trang TP.HCM, nơi an nghỉ cuối cùng của ông.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571822_4.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571822_4.jpg)http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571824_5.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571824_5.jpg)
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571749_images1571705_vinhbiet1.jpgPhút vĩnh biệt, cầu mong cho vị lãnh đạo cả đời vì nước vì dân an giấc ngàn thu. Con đường ông đã đi, sẽ được những thế hệ sau bước tiếp...
Phạm Cường - Tấn Thuấn - Trần Duy - Lê Anh Dũng
Bò vàng
06-15-2008, 11:05 AM
Mấy hôm rồi, ổng đi Hà Nội họp, rồi đùng một cái nghe tin ổng mất. Thương lắm, cả đời ông Sáu có được nghỉ phút nào đâu!”.
http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2008/6/155612/
Manh mối nguyên nhân VVK chết là ở đây, ông ta ra Hà nội họp rồi bịnh à, tại sao từ ngày 25-5-2008 cho tới ngày ông chết, không một lời loan tin cho bà con biết, sau đó toàn là bài ca ngợi , không có lấy một bài viết về những ngày cuối đời của ông trong bịnh viện Vì Dân
Các cha lảnh đạo 10 Anh Mạnh Phiêu đi đám ma chẳng qua muốn tận mắt thấy 1 VVK chết, để mấy cha yên chí báo cáo với quan thầy Trung Cộng - Đại công cáo thành, phe thân Mẽo bị chúng tôi thanh toán đẹp, hong đẹp hong ăn tiền.
Bò vàng
06-15-2008, 11:07 AM
Tui nhớ hoài cái lần bị chú Sáu rầy lúc chú xuống Cần Giờ. Lần đó, tàu chú Sáu - khi đó là Bí thư Thành ủy - vừa cập bến thì đám con nít ở trần ở truồng ùa xuống đón chú. Thấy vậy, chú Sáu giận, không lên làm việc với chi đoàn thanh niên công nhân tụi tui. Chú nói: “Mấy đứa là công nhân, có đứa nào là thợ may không mà để tụi nhỏ không áo không quần như vậy?”. Mấy chị em biết lỗi, lập tức đi xin vải vụn ở tiệm may về ráp khéo thành áo, váy, quần cho các em rồi chụp hình gửi cho chú Sáu. Thấy hình, chú mới hết giận. Dù bị rầy nhưng tụi tui không thấy buồn, chỉ thấy ấm áp, vững lòng khi được làm việc dưới quyền một người lãnh đạo biết bận lòng đến cả manh áo, tấm quần của trẻ nít
Chơi quê bí thư hén, dưới sự lãnh đạo của bí thư thì con nít hong có quần áo bận để đi đón d/c
Bò vàng
06-15-2008, 11:08 AM
Lặng lẽ hòa vào giữa dòng người đến viếng linh cữu chú Sáu Dân là gia đình ông Lê Hãn, con trai trưởng cố Tổng Bí thư Lê Duẩn. Dù phải có 2 người dìu từng bước một, ông Lê Hãn vẫn vào đến tận linh cữu chú Sáu và đứng lặng một lúc lâu. Ông nói: “Ngày giỗ, sinh nhật nào của ba tôi, ông Võ Văn Kiệt cũng đến thăm. Ngoài tình cảm kính trọng đối với một nhà cách mạng xuất sắc của dân tộc, gia đình tôi còn xem ông như một người thân. Nghe tin ông mất, tôi đau lòng cũng như khi ông cụ thân sinh tôi mất”.
Thử hong tới nhà LD cái coi , bị hạ tầng công tác liền
Bò vàng
06-15-2008, 11:10 AM
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=126453&ChannelID=2
Dòm thấy tám phù điêu trong dinh Độc lập, chợt nhớ ngày xa xưa ấy nay còn đâu, thượng hải tang điền,
Lối xưa xe ngựa cờ vàng bay phất phới
Cảnh đó người đây huống đoạn trường (BHTQ)
Bò vàng
06-15-2008, 11:13 AM
.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571587_dt1-use.jpgNgười dân đứng hai bên đường tiễn đưa chú Sáu Dân về nơi an nghỉ cuối cùng.
Dòm chiếc xe kéo hòm của VVK sao thấy e. wa', chơi kéo theo cây đại bác 105ly của đế quốc mẽo nửa, sao hong kéo dàn đại pháo 130ly, hoăc. dàn hỏa tiển 122ly của VC thường hay pháo kích vào các thành thị của VNCH, giết dân là chính, gây khủng bố hoang mang trong hâu phương
Sao hong thấy tường thuật có bắn 21 phát đại bác tiển đưa, chắc hong có bắn đâu, vì sợ chú Sáu nghe tiếng đê-pa, giật mình, ngồi dậy chung xuống hầm địa đao.....Củ Chi.
Bò vàng
06-15-2008, 12:15 PM
Tiễn chú Sáu Dân về nơi an nghỉ cuối cùng
TTO - Sáng 15-6, lễ truy điệu và an táng nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã được tiến hành, trang trọng và giản dị. Ban lễ tang, gia đình, bạn bè, đồng chí và hàng ngàn người dân đã đợi chờ từ sáng sớm để đưa tiễn chú về nơi an nghỉ cuối cùng ở Nghĩa trang Thành phố. Nơi đây, chú sẽ được an nghỉ giữa lòng dân.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267829Hàng ngàn người dân chờ đợi trước Dinh Thống Nhất, hàng ngàn người dân chờ đợi trước Nghĩa trang thành phố. Dù trời nắng, dù đã được truyền hình trực tiếp, nhưng mọi người vẫn quyết chờ để được tận mắt thấy chú Sáu Dân an nghỉ, tận tay thắp nén hương tiễn biệt chú... - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267833Lễ truy điệu diễn ra trang trọng trong hội trường Dinh Thống Nhất - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267834Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đọc điếu văn - TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267835Lễ di quan - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267845Chuyến đi cuối cùng của chú Sáu Dân bắt đầu, bao nhiêu tiếc thương, bao nhiêu lưu luyến... - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267842Lần cuối, chú Sáu Dân đi qua thành phố. Chào vĩnh biệt chú. Nhưng người ra đi mà những ý chí, quyết tâm và mong ước vẫn còn ở lại với người dân TP.HCM. - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267803Đoàn xe tang kéo dài hàng trăm mét. Theo sau là hàng ngàn xe honda của người dân... - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267832Những chiếc xe đầu tiên xuất hiện trước cổng Nghĩa trang Thành phố, trong sự chờ đợi của hàng ngàn người - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267822Chú Sáu Dân đã đến nơi... - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267802Đội quân danh dự chuẩn bị lễ hạ huyệt - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267843Phút cuối cùng những người đồng chí còn được gần nhau... - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267836Các đồng chí trong Ban chấp hành TƯ Đảng thả những cánh hoa vĩnh biệt nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt - Ảnh: TTD
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267808Vĩnh biệt chú Sáu Dân trong nước mắt - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267809http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267830http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267839http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267840Chưa vào được bên trong, ngoài đám đông, những người dân gửi tấm lòng thành - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267823 Kiên nhẫn chờ đến khi các nghi thức hoàn thành, bác cựu chiến binh này mới đến thắp nén hương viếng chú Sáu Dân và chia buồn với phu nhân Phan Lương Cầm - Ảnh: P.Vũ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267811http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267893Khi các quan khách đã ra về, các bạn sinh viên, công nhân, những người dân vẫn tiếp tục đến tiễn biệt chú. Chú Sáu Dân từ đây sẽ an nghỉ vĩnh viễn giữa lòng dân - Ảnh: P.Vũ
Bò vàng
06-15-2008, 12:20 PM
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/53/2008/06/15_VVK1.jpgĐồng chí Võ Văn Kiệt khi ở Quảng Châu chuẩn bị lên đường về Việt Bắc dự Đại hội Đảng lần 2, họp từ ngày 11 đến 19-2-1951http://www.tuanvietnam.net//vn/tulieusuyngam/4018/index.aspx
Bò vàng
06-15-2008, 12:20 PM
Dòm cái hình này ai dám nói đây là một cán bộ VM, MK thấy giống hồng quân Trung Cộng thì có, VM là đám tay sai của Trung Cộng hong phải sao bà con
FAIR VIEW
06-15-2008, 12:23 PM
.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571587_dt1-use.jpgNgười dân đứng hai bên đường tiễn đưa chú Sáu Dân về nơi an nghỉ cuối cùng.
Dòm chiếc xe kéo hòm của VVK sao thấy e. wa', chơi kéo theo cây đại bác 105ly của đế quốc mẽo nửa, sao hong kéo dàn đại pháo 130ly, hoăc. dàn hỏa tiển 122ly của VC thường hay pháo kích vào các thành thị của VNCH, giết dân là chính, gây khủng bố hoang mang trong hâu phương
Sao hong thấy tường thuật có bắn 21 phát đại bác tiển đưa, chắc hong có bắn đâu, vì sợ chú Sáu nghe tiếng đê-pa, giật mình, ngồi dậy chung xuống hầm địa đao.....Củ Chi.
Anh Tư Bò Dzàng khẩu pháo kéo hòm của Võ Con K là pháo 122Ly của tụi Hồng Quân Nga sài thời Để II Thế Chiến.
http://history.amedd.army.mil/booksdocs/wwii/woundblstcs/chapter1figure37.jpg
Con người Cộng Sản Việt Nam và cái tinh thần lệ thuộc bưng bô cho Liên Xô và Tầu Cộng nó thể hiện rất rõ qua bức hình kéo xe pháo cho Võ Con Kẹt nhân dân.
Con người CSVN có ting thần lệ thuộc và không có tinh thần sáng tạo đó là sự thật đà xảy ra tại Việt Nam từ ngày hcm đem cờ CS về Việt Nam và đảng CSVN luôn luôn được Liên Xô bảo vệ. Mất đảng CSVN người Nga không thể cai trị Việt Nam như 1 thuộc địa để khai thác tài nguyên và vật lực.
Sau 60 năm tiến lên thiên đường CS sắt máu qua việc thủ tiêu đàn áp nhân dân Việt Nam. Đảng CSVN đà không mang lại tự do hạnh phúc, hòa binh cơm áo cho nhân dân Việt Nam.
Ngược lại sau 60 năm đảng CSVN chỉ đem tới Việt nam qua khủng bố, đàn áp người dân không súng đạn và nhưng ngày đói rách bất hạnh nhất của con người Việt Nam.
Và ngày nay VN là 1 quốc gia nghèo đói lạc hậu nhất vùng Đông Nam Á.
viethoo
06-15-2008, 12:46 PM
Dòm cái hình này ai dám nói đây là một cán bộ VM, MK thấy giống hồng quân Trung Cộng thì có, VM là đám tay sai của Trung Cộng hong phải sao bà con
----> Người Tàu gốc rất thâm hiểm (dĩ nhiên không quơ hết 100% nhưng có thể quơ trên 51% ) hỏng tin cứ xem phim bộ thì biết , hay dùng kinh nghiệm cá nhân mà giao du với họ một cách đậm sâu một cách dài lâu kìa (chớ giao thiệp kiểu Kissinger &Chou thì chỉ thấy hậu ló hậu ló, ngộ ái nị chấp chùm chắc á... thôi ).
Họ có mối thù truyền kiếm với dân VN từ thế kỷ , nhưng cái nhục bị Hai bà trương Bà Triệu , Đúc Trần hưng Đạo , Lê lợi , Quang Trung...vv Họ từng thề phải đòi lại..
May thay (dĩ nhiên cho Chệt ) số trời đã định có bọn hcm , vng, leduan nạp đầu làm tay sai thì bingo. (họ mừng hết cở trả thù một cách êm ả mà không mang tiếng trả thù trước dư luận QT, cả là một nghệ thuật tính tóan lâu dài )
CỨ nhìn the facts thôi thì thấy rỏ , so sánh diện tích cây số vuông từ thời Pháp Bảo Hộ lảnh thổ chữ S với chữ S bây giờ mất bao nhiêu cây số?
--------> Bí mật , ai mà cho dân chúng biết cái nhục nầy vì dể hiểu một nguyên tắc sống trên đời.
Tốt khoe xấu che
Dân chúng CHXHCNVN chỉ có định mệnh "bị bưng bít infomation "
FAIR VIEW
06-15-2008, 01:06 PM
Dòm cái hình này ai dám nói đây là một cán bộ VM, MK thấy giống hồng quân Trung Cộng thì có, VM là đám tay sai của Trung Cộng hong phải sao bà con
----> Người Tàu gốc rất thâm hiểm (dĩ nhiên không quơ hết 100% nhưng có thể quơ trên 51% ) hỏng tin cứ xem phim bộ thì biết , hay dùng kinh nghiệm cá nhân mà giao du với họ một cách đậm sâu một cách dài lâu kìa (chớ giao thiệp kiểu Kissinger &Chou thì chỉ thấy hậu ló hậu ló, ngộ ái nị chấp chùm chắc á... thôi ).
Họ có mối thù truyền kiếm với dân VN từ thế kỷ , nhưng cái nhục bị Hai bà trương Bà Triệu , Đúc Trần hưng Đạo , Lê lợi , Quang Trung...vv Họ từng thề phải đòi lại..
May thay (dĩ nhiên cho Chệt ) số trời đã định có bọn hcm , vng, leduan nạp đầu làm tay sai thì bingo. (họ mừng hết cở trả thù một cách êm ả mà không mang tiếng trả thù trước dư luận QT, cả là một nghệ thuật tính tóan lâu dài )
CỨ nhìn the facts thôi thì thấy rỏ , so sánh diện tích cây số vuông từ thời Pháp Bảo Hộ lảnh thổ chữ S với chữ S bây giờ mất bao nhiêu cây số?
--------> Bí mật , ai mà cho dân chúng biết cái nhục nầy vì dể hiểu một nguyên tắc sống trên đời.
Tốt khoe xấu che
Dân chúng CHXHCNVN chỉ có định mệnh "bị bưng bít infomation "
Nói cho nó rõ nghĩa là Người Hán hay Việt Nam gọi là Tầu luôn luôn có cái suy nghĩ Việt Nam là một quận huyệ của Tầu và giòng giống Lạc Việt là giống dân bị người Há Trị như dân Tibet hay Tây Tạng.
Tụi Hán còn xem Đại Hàn là 1 quận huyện của họ nữa
Ngày hôm nay cả thế giới đang tiếm về chủ nghĩa đại đồmng Tư Bản làm gốc ( Globolization qua free trade không bằng AK-47 và Đại PHáo, Tank T-54 nữa )
Mà mấy thằng Chệt Hán Ngốc vẫn tưởng mình là Ông Trời Con và hành sử như một đảng cướp Maphia tại Á Châu.
thehevanganh
06-15-2008, 08:53 PM
Bình chọn: bức hình đẹp nhất trong đám ma VVKiệt:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267592
Sự xuất hiện của ông ta giống như chiếc đinh cuối cùng đóng vô chiếc quan tài nào đó, nhưng không phải là quan tài Võ Văn Kiệt.
FAIR VIEW
06-15-2008, 10:15 PM
Dòm cái hình này ai dám nói đây là một cán bộ VM, MK thấy giống hồng quân Trung Cộng thì có, VM là đám tay sai của Trung Cộng hong phải sao bà con
----> Người Tàu gốc rất thâm hiểm (dĩ nhiên không quơ hết 100% nhưng có thể quơ trên 51% ) hỏng tin cứ xem phim bộ thì biết , hay dùng kinh nghiệm cá nhân mà giao du với họ một cách đậm sâu một cách dài lâu kìa (chớ giao thiệp kiểu Kissinger &Chou thì chỉ thấy hậu ló hậu ló, ngộ ái nị chấp chùm chắc á... thôi ).
Họ có mối thù truyền kiếm với dân VN từ thế kỷ , nhưng cái nhục bị Hai bà trương Bà Triệu , Đúc Trần hưng Đạo , Lê lợi , Quang Trung...vv Họ từng thề phải đòi lại..
May thay (dĩ nhiên cho Chệt ) số trời đã định có bọn hcm , vng, leduan nạp đầu làm tay sai thì bingo. (họ mừng hết cở trả thù một cách êm ả mà không mang tiếng trả thù trước dư luận QT, cả là một nghệ thuật tính tóan lâu dài )
CỨ nhìn the facts thôi thì thấy rỏ , so sánh diện tích cây số vuông từ thời Pháp Bảo Hộ lảnh thổ chữ S với chữ S bây giờ mất bao nhiêu cây số?
--------> Bí mật , ai mà cho dân chúng biết cái nhục nầy vì dể hiểu một nguyên tắc sống trên đời.
Tốt khoe xấu che
Dân chúng CHXHCNVN chỉ có định mệnh "bị bưng bít infomation "
Nói cho nó rõ nghĩa là Người Hán hay Việt Nam gọi là Tầu luôn luôn có cái suy nghĩ Việt Nam là một quận huyệ của Tầu và giòng giống Lạc Việt là giống dân bị người Há Trị như dân Tibet hay Tây Tạng.
Tụi Hán còn xem Đại Hàn là 1 quận huyện của họ nữa
Ngày hôm nay cả thế giới đang tiếm về chủ nghĩa đại đồmng Tư Bản làm gốc ( Globolization qua free trade không bằng AK-47 và Đại PHáo, Tank T-54 nữa )
Mà mấy thằng Chệt Hán Ngốc vẫn tưởng mình là Ông Trời Con và hành sử như một đảng cướp Maphia tại Á Châu.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Thumbnail/592/267592.jpg
Mấy tay thất nghiệp bị vợ bỏ như Kỳ, không xin về bưng bô lấy bạc cắc từ Bắc Bộ Phủ còn ai nữa.
Con người hay khoác lác, bóc phét thêm cái tật lười biếng không chịu đi làm 1 ngày tại Hoa Kỳ thì cuối cuộc đời của 1 Chí Phèo chỉ thế thôi, thương vay khóc mướn hầu xin chúc cơm canh.
Sự thật nó là dzậy đó anh hùng rơm rạ NC Kầy à. Ông Hạ Sĩ Quan Nam Định.
Bò vàng
06-16-2008, 01:50 AM
Thanks anh FV, BV ba chóp ba nháng tưởng là 105ly, nhờ anh FV sửa BV mới té ngữa hehehehe
Bò vàng
06-16-2008, 02:04 AM
Biếm Họa (http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=categories&op=newindex&catid=2): Trên Đường Ra Nghĩa Trang
đăngvietnamexodus (http://www.vietnamexodus.org/vne0508) vào Sunday, 15, June
_CONTRIBUTEDBY vietnamexodus (http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=Your_Account&op=userinfo&username=vietnamexodus)
http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vneimages/biemhoa/trenduongranghiatrang.PNG
Biếm họa của HatKa
FAIR VIEW
06-16-2008, 02:31 AM
Thanks anh FV, BV ba chóp ba nháng tưởng là 105ly, nhờ anh FV sửa BV mới té ngữa hehehehe
Cái đáng nói ở đây đó chú BV à , là cái tinh thần vọng ngọai Mạc Tư khoa và Bắc kinh của bọn CS tôi tớ tại Việt Nam.
Như tấm hình của Võ Con Kẹt đội cái Mũ Bánh Tiêu dzầu cháo quẩy của tụi Chệt Cộng đây nè . Đi theo cái Evil empires , cái end result là nghèo đói lạc hậu và bị đàn anh bóc lột và Nga-Tầu áp dụng chinh sách ngú si hóa dân tộc Việt Nam , để cho bọn CS Quan Thầy Nga-Tầu dễ bóc lột tài sản thiên nhiên và quặng mỏ của Việt Nam mà họ cần cho Kỹ Nghệ của họ.
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/53/2008/06/15_VVK1.jpg
Thấy tụi bồi bút VC đánh bóng dàn anh của tụi nó có tinh thần lớn mở cửa VN cho tư bản vào nào là Đổi Mới......
ĐM đổi mới cũng không xảy ra nếu thằng cha Gorbachev không bị thất sủng với dzân Nga và đảng CS Nga bị bức tử năm 1991.
Không có gần 3 triệu người Việt Tỵ nạn CSVN gởi tiền đô về dzúp bà con hồi thập niên 80s' để tạo ra Kinh Tế thị trường kiểu Macro thì CSVN dếch có KT thị trường OK.
Công Mở Cửa VN cho Free trade là công của tụi tỵ nạn CSVN và áp lực của Cộng Đồng Tỵ Nạn đi đúng đường lối kinh tế và ngọai giao của Mỹ thế thôi.
Còn thằng 10 cúc hay sáu dzân vỗ ngực nhận công là bọn nói phét. Đầu óc về Kinh Tế thị trường không hiểu biết thì làm ăn gì ,cả đời chúng chỉ biết lận khẩu K-54 và lựu đạn mã tấu lận trong người đi ám sát người dân vô tội qua trò khủng bố thì có gì về khả năng về Kinh Tế để đi làm kinh tế.
Ngay cha Nguyễn Xuân Oánh ở lại Việt Nam bàn kế cho bọn chóp bu đỉnh cao trí tuệ từ cu Lê Dzuẩn trợ đi có thằng nào chịi đi làm kinh Tế thị trường thì phải biết là tụi nó ngu lâu về chính sách KT mở cửa.
Đến khi người tỵ nạn gởi phẩm vật, tiền đô về VN cứu trợ KT người nhà họ hồi cuối thập niên 70s' và 80s' thì bọn CSVN đà hiểu biết đến cái sức mạnh của đồng Dollar Mỹ-Ngụy đó thôi.
Nên Công mở cửa KT Việt nam là sức mạnh của đồng dollars của người VN tỵ nạn CS đưa vào VN phải cho cộng đồng tỵ nạn CSVN tại Ha/i Ngoại cái credit này đừng bóc hốt cho là VVK và NVL có công.
Hên quá nhờ Liên Xô đổ mất chỗ dựa hơi nên đành bất lực cho KT thị trường nảy nở và Áp lực của Tư Bản sau ngày Bill Clinton bỏ cấm vận.
Sinh viên du học tại San Jose gởi hoa tiễn đưa bác Sáu.
http://www.x-cafevn.org/forum/showpost.php?p=191318&postcount=529
thehevanganh
06-16-2008, 07:33 AM
Kiệt: người chết hết thở
Kỳ: người chết còn thở... Sao Kỳ đeo kính hơi to quá và râm quá nhỉ?
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Thumbnail/592/267592.jpg
viethoo
06-16-2008, 12:36 PM
Thanks anh FV, BV ba chóp ba nháng tưởng là 105ly, nhờ anh FV sửa BV mới té ngữa hehehehe
--------> Trong đây nói về vũ khí , phi cơ ,tàu ngầm, xe tăng súng ống , FV mừng lắm vì có sở trường ba đía.:sunrang
Dĩ nhiên , VC kg có ngu mà xài ba cái thứ Mỹ để lại trong các đại lể có tầm cở "quốc gia ". Cho thiên hạ phê bình.
Đánh qua Kampuchia thì xài C130 của Mẽo để lại chở quân thì được.. Chớ đại lể thế nầy chẳng đặng đừng mới cho có "mùi quá khứ Mỹ" thôi .
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Thumbnail/592/267592.jpg
Bò vàng
06-16-2008, 08:48 PM
Cai' che^'t cua? VVK co' nhieu^` nghi van^'
Co' the^? ong^ ta bi. phe PM18 thanh toan', tai. sao bao' chi' khong^ dam' khai thac' thoi*` gian ong^ ta binh. nam(` o*? binh. vien^. Vi` Dan^, cho toi*' ngay` ong^ ta ddi qua Singapore tri.
Chic'h cho ong^ 1 mui~ virus H5N1 la` xong, bac' si? Singapore cung~ phai? bo' tay ma` ghi hong bie^'t binh. gi` ma` chit'
BV
Bò vàng
06-16-2008, 08:57 PM
Nhìn những sinh viên hòa theo dòng người đưa tiễn tôi tin điều đó. Những người trẻ sẽ làm tiếp những ý tưởng của ông còn dang dở, sẽ viết tiếp những ý tưởng mới, vẫn cùng duy nhất một tâm niệm- vì dân, vì nước.
http://www.vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/06/788616/
May^' chau' tre? nho*' ddung*` mo' de^' ngua*. ma` ddoi` Hoang` Sa lai. cho to^? quoc^' VN nha, ddang? se? thang(? tay ddan` ap' dday^'
Bò vàng
06-16-2008, 09:05 PM
http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2008/06/788440/
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200806/original/images1571387_3.jpgTổng Bí thư Nông Đức Mạnh trước linh cữu cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.
NDM! ddang. lam^? bam^?, xin loi^? chu' Sau' nha, ddan` em cua? chu' dam' ddung. toi*" noi^` com^ PM18 nen^ viec^. nay` la` mien^~ cuong*?, xuong^' toi*' dduoi* gap(. ong^ gia` tui (HCM) nho*' ddung*` bai` cai' tro` ddoi^? moi*' tu* dduy nha chu'
Bò vàng
06-16-2008, 09:09 PM
Đầu năm 1966, khi người con trai út, Phan Chí Tâm, vừa được sanh ra ít lâu, vợ ông, bà Trần Kim Anh, muốn cho ông biết mặt con, đã bế Tâm và dắt theo cô con gái Phan Thị Ánh Hồng, sinh năm 1958, ra chiến khu thăm chồng. Từ Sài Gòn, bà Tư Cách, một cơ sở của ông dẫn bà Kim Anh đi theo đường sông, lên tới đoạn, bên này là Củ Chi, bên kia là Bến Cát thì chuyến tàu khách của họ bị ném bom. Họ chết mà chưa bao giờ tìm thấy xác.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263675&ChannelID=3
Phai? coi lai. ho^` so* con` trong tang` thu*, bua*? ddo' co' phi vu. nao` bao vung` Cu? chi, tau` bay cua? khong^ ddoan` 3 hay cua? khong^ ddoan` 5, coi chung*` la` may' bay cua? Meo~, thang(` nao` bay ma` nem' bom nhu* dde^? vay^. ta, mot^. chiec^' ddo` chut' xi' ma` lieng^. trai' bom ngay choc'
Nhieu^` khi ddong^` chi cua? chu' Giet^' roi^` bu lu bu loa ddo^? thua*` cho Meo~ ai ma` bie^'t dduoc.
Coi hinh` Thim' gai' hoi^` ddo' cugn~ nheo nheo? ddep. lam(' nha', ai bie^'t dduoc' ddau^ ne`
Bò vàng
06-16-2008, 09:11 PM
Nhưng, theo bác sĩ Nam, “hình như trời đất vẫn còn ngó tới ông ấy”. Qua năm sau, 1972, Trung ương hội Phụ nữ điện vào báo cho ông là đã tìm được người con trai sinh năm 1952, Phan Thanh Nam. Đây là người con trai mà ông có được trong lần ra Bắc hồi năm 1951. Trở lại miền Nam, ông Võ Văn Kiệt kể: “Tôi nói hết với vợ. Bà ấy nghe, cũng buồn nhưng không trách móc gì. Bà ấy thỉnh thoảng lại nhắc, phải tìm được thằng Nam về”.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263675&ChannelID=3
Men! Chu' 6 D coi vay^. ma` cung~ ddau^ thua gi` may^' bo^' LD, HCM cung~ ba` hai ba` ba cho*" bo^.
Thang(` nao` bao? ong^ NVLinh noi' lao' chuyen^. Phan Thanh Nam ddau^ ra dday^ ma` coi bao' TT no' to^' chu' 6D ne`
Bò vàng
06-16-2008, 09:14 PM
Gần đây, ông đã có rất nhiều nỗ lực giúp đỡ việc tìm lại hài cốt của những người chết trong thời gian học tập cải tạo; gặp gỡ lãnh đạo hai địa phương, Bình Dương và TP.HCM để bàn về vấn đề nghĩa trang của những người lính Sài Gòn cũ. Mấy năm trước, khi cô cháu ngoại mang về cho ông mấy cuộn phim do người Việt ở nước ngoài làm về những thuyền nhân vượt biên trong những năm sau 1975, ông xem, xúc động và có rất nhiều trăn trở.
Ddoan. nay` hoi* do'c a` nha, lam` gi` cha K hong bie^'t nguoi*` Vuot. bien^ kho^? the^' nao`, thoi*` cha con` o*? SG co' mot^. ghe vuot. bien^ bi. VC ban(' tai. cau^` chu*? Y, cha co' bie^'t hong cha, VC ac' dden^' noi^? khong^ cho ba` con 2 ben^ bo*` cuu' nhung*~ nan. nhan^ con` song^' sot'
Bò vàng
06-16-2008, 09:15 PM
Chính trị - Xã hội (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=3)
getTimeString('2008/06/16 19:09:47');Thứ Hai, 16/06/2008, 19:09 (GMT+7)
Từ nỗi đau của ông, Võ Văn Kiệt
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=268160Đồng chí Võ Văn Kiệt trong lần triển khai Nghị quyết Trung ương Đảng tại vùng căn cứ U Minh. Ảnh do ông Châu Ngọc Tiếp, nguyên trưởng tiểu ban Điện ảnh miền Tây Nam Bộ cung cấp
Cuối năm 2004, khi nhắc đến cuộc chiến tranh đã lùi xa gần ba mươi năm, cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt phát biểu: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Lúc đó, không phải ai cũng chia sẻ với ông suy nghĩ ấy. Nhưng, những ai biết những nỗi đau cá nhân mà ông Kiệt từng chịu đựng, mới thấy, đây không chỉ là ý kiến của một nhà chính trị, đây còn là sự sẻ chia rất con người.
Hôm qua, 15.6, ông đã “phục tùng tổ chức” để về yên nghỉ tại nghĩa trang thành phố. Trong thâm tâm, ông muốn tro của mình được rải xuống khúc sông mà hai người con và người vợ yêu quý nhất của ông đã mãi nằm lại đó.
Đầu năm 1966, khi người con trai út, Phan Chí Tâm, vừa được sanh ra ít lâu, vợ ông, bà Trần Kim Anh, muốn cho ông biết mặt con, đã bế Tâm và dắt theo cô con gái Phan Thị Ánh Hồng, sinh năm 1958, ra chiến khu thăm chồng. Từ Sài Gòn, bà Tư Cách, một cơ sở của ông dẫn bà Kim Anh đi theo đường sông, lên tới đoạn, bên này là Củ Chi, bên kia là Bến Cát thì chuyến tàu khách của họ bị ném bom. Họ chết mà chưa bao giờ tìm thấy xác.
Đầu năm nay, ông viết, “tôi có cảm giác như vợ và các con đang đợi tôi”. Bác sĩ riêng thời chiến tranh của ông, ông Huỳnh Hoài Nam, kể: “Trong suốt những năm ở trong rừng, ông luôn mang theo một tấm hình và hai bộ đồ của vợ”. Sau ngày 30.4, khi tình hình tạm ổn, ông đã tìm đến khúc sông ấy, đứng nhiều giờ để cố tìm xem, vợ và các con ông đang thực sự yên nghỉ ở đâu. Bác sĩ Nam nói: “Trên đường về, hàng giờ, ông không nói một lời nào cả”.
Sau khi nghe tin mẹ mất, con trai lớn của ông là Võ Dũng, sinh năm 1951, khi ấy đang cùng với em gái, Võ Hiếu Dân, sinh năm 1955, học ở Hà Nội, nằng nặc đòi được vào Nam. Trung ương có điện thoại cho ông. Ông đồng ý. Trong thâm tâm, ông cũng muốn có chút ruột rà máu mủ ở bên mình.
Võ Dũng là một thanh niên ngang bướng, làm lính cơ quan “Khu bộ” thì rất “ngứa chân, ngứa tay”. Dũng nói: “Con đâu phải vào đây để đào hầm cho ba”. Bác sĩ Nam tâm tình: “Dũng, em về đây làm gì?”. Dũng trả lời: “Chiến đấu”. “Em không thấy bọn anh cũng đang chiến đấu sao?”. “Có, nhưng cứ toàn chiến đấu trong xó không à”. Bác sĩ Nam đành phải nói lại với ông Kiệt. Ông đồng ý. Về đơn vị chiến đấu, Võ Dũng nhất quyết đòi phải được bổ vào bộ phận trinh sát. Sáu tháng sau, trong một lần trinh sát một đồn địch nằm trong vùng quê mẹ, Rạch Giá, Võ Dũng hy sinh. Năm ấy, anh chỉ mới vừa tròn 20 tuổi.
Không ai biết được ông đã chịu đựng mất mát ấy như thế nào. Trước ba quân, ông vẫn mạnh mẽ như không có chuyện gì. Nhưng, đêm về, bác sĩ Nam kể, thì nỗi cô độc không thể nào kể xiết. Ông lặng lẽ một mình, kêu bác sĩ Nam, “Cho tao ly chà và”, từ ông dùng để chỉ cà phê đen. Bác sĩ Nam nói: “Tôi đưa cà phê cho ông và biết, lại thêm một đêm ông không ngủ”.
Nhưng, theo bác sĩ Nam, “hình như trời đất vẫn còn ngó tới ông ấy”. Qua năm sau, 1972, Trung ương hội Phụ nữ điện vào báo cho ông là đã tìm được người con trai sinh năm 1952, Phan Thanh Nam. Đây là người con trai mà ông có được trong lần ra Bắc hồi năm 1951. Trở lại miền Nam, ông Võ Văn Kiệt kể: “Tôi nói hết với vợ. Bà ấy nghe, cũng buồn nhưng không trách móc gì. Bà ấy thỉnh thoảng lại nhắc, phải tìm được thằng Nam về”.
Mỗi lần cứ có người ra, ông Võ Văn Kiệt lại nhắn nhờ tìm Phan Thanh Nam. Năm 1972, bà Bảy Huệ, phu nhân của cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, người năm 1959 đưa Võ Dũng và Hiếu Dân ra Bắc và chăm sóc, đã tìm được Nam về cho ông. Ngày cha con gặp nhau, ông đang ở một căn cứ gần kênh Biện Nhị, xã Khánh Lân, Cà Mau. Ông đợi con, lâu lâu lại hỏi: “Nó tới đâu rồi?”. Gặp nhau, bác sĩ Nam kể: “Hai cha con ôm nhau nửa tiếng, không nói một lời, rồi cả hai cùng khóc. Chúng tôi, cũng ra phía sau, ngồi khóc”.
Ông Võ Văn Kiệt kể: “Tôi kể cho Nam về vợ tôi. Nó nghe rồi nói, “con nhận mẹ của Hiếu Dân và anh Dũng làm mẹ”. Tôi cũng nói rõ với Hiếu Dân nhưng chủ yếu là để cho hai đứa hiểu nhau một cách tự nhiên. Tôi rất mừng, giờ tụi nó quý nhau lắm”. Sáng 15.6, khi đọc lời cảm tạ của gia đình, con trai ông, Phan Thanh Nam, đã không quên nhắc đến những người đã khuất: “Chúng con xin cám ơn Má, anh Hai và các em, đã vĩnh viễn ra đi trong cuộc chiến tranh, để lại tình thương yêu vô bờ bến”.
Tôi đã không ít lần gặp chị Võ Hiếu Dân, người con duy nhất còn lại của bà Trần Kim Anh, hy vọng nghe từ chị những ký ức về mẹ mình. Nhưng, chưa bao câu chuyện có thể tiếp tục. Cho tới tận bây giờ, chị Hiếu Dân vẫn không thể nào cầm được nước mắt mỗi khi nhắc về mẹ.
Gần đây, ông đã có rất nhiều nỗ lực giúp đỡ việc tìm lại hài cốt của những người chết trong thời gian học tập cải tạo; gặp gỡ lãnh đạo hai địa phương, Bình Dương và TP.HCM để bàn về vấn đề nghĩa trang của những người lính Sài Gòn cũ. Mấy năm trước, khi cô cháu ngoại mang về cho ông mấy cuộn phim do người Việt ở nước ngoài làm về những thuyền nhân vượt biên trong những năm sau 1975, ông xem, xúc động và có rất nhiều trăn trở.
Khi ông nói, “yêu nước có thể bằng nhiều con đường”, là ông nói bằng chính từ nỗi đau của mình. Không phải ngẫu nhiên mà ông nhấn mạnh: “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả”.
Từ năm 1995, ông đã kiến nghị: “Trên chặng đường mới này của đất nước, hơn bao giờ hết cần giương cao ngọn cờ dân tộc và dân chủ”. Trong buổi làm việc cuối cùng, chiều 23.5, ông nói với tôi về ý định sẽ viết chung một cuốn sách với một người đã từng là quan chức cao cấp trong chế độ Sài Gòn. Ông coi đó như là một biểu tượng của tinh thần hoà giải. Năm 1997, khi vừa nhận chức, trong một cuộc phỏng vấn dành riêng cho tôi, Thủ tướng Phan Văn Khải nói: “Về bản lĩnh chính trị, tôi không thể nào so sánh với đồng chí Võ Văn Kiệt”.
Từng là một nhà lãnh đạo chiến tranh xuất sắc, đúng như lời Thủ tướng Phan Văn Khải, ít ai có thể so sánh bản lĩnh chính trị với ông. Tuy nhiên, bản lĩnh chính trị của Võ Văn Kiệt không phải là những giá trị giáo điều. Chính trị “tối cao” đối với ông là “Dân”. Điều gì có thể đoàn kết mọi người dân Việt Nam. Điều gì có thể nhanh chóng đưa lại cơm no áo ấm cho mọi người Việt Nam là ông chủ trương. Ông Võ Văn Kiệt đề nghị “giương cao ngọn cờ dân tộc” không phải từ một ý tưởng xuất hiện tình cờ. Ông đúc kết điều đó qua sự trải nghiệm bằng máu của chính ông, của những đứa con, của người vợ mà ông vô cùng yêu dấu.
Huy Đức
Theo Sài Gòn Tiếp Thị
Choi* luon^ ca? bon^? chinh' ddi`a dde^` phong` cong^ an bieu^? bao' TT cat" mat^' hiihihhii
Bò vàng
06-16-2008, 09:18 PM
Mười năm sau khi ra Hà Nội, năm 1991, ông Võ Văn Kiệt trở thành chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, người đứng đầu Chính phủ theo cách gọi của Hiến pháp 1980. Đường hướng phát triển kinh tế lúc đó vẫn đang còn phải mò mẫm. Tốc độ tăng trưởng rất thấp, lạm phát vẫn còn ở mức 67%. Cũng năm đó, Liên Xô tan rã, nguồn ngân sách mất 1/3 từ viện trợ của Liên Xô và các nước Đông Âu cũ; thị trường truyền thống mất. Trung Quốc khi đó vẫn chưa bình thường hóa quan hệ với VN; Mỹ và phương Tây vẫn còn cấm vận. Lần đầu tiên, VN phải tự mình quyết định mọi công việc và quyền lợi cho chính đất nước mình.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263685&ChannelID=89
Viet^' the^' nay` chang(? kha'c nao` chui*? cha VC tu*` be' (1930) cho toi*' khi cha LX< sup. ba` no' thi` chung' no' bo* vo*, vay^. ma` cai' ddam' con chau' chung' no' cu*" ra ra nao` la` bon./ tay sai VNCH, xem ra chinh' chun'g no' bon. VC chinh' la` bon. tay sai cua? quoc' te' CS
Bò vàng
06-16-2008, 09:20 PM
Trong cuốn hồi ký của mình, cựu thủ tướng Singapore, ông Lý Quang Diệu, viết: "Năm 1975, TP.HCM có thể cạnh tranh ngang với Bangkok; còn năm 1992, tôi nghĩ có lẽ nó đã tụt hậu 20 năm". Tuy ông Lý Quang Diệu chỉ dùng từ "có lẽ” khi đưa ra nhận định này, nhưng những so sánh của ông đã làm cho ông Kiệt nhức nhối: "Tôi đau không thể tưởng được". Có lẽ tụt hậu so với khu vực là một trong những điều mà ông day dứt nhất. Nhưng năm 1997, ông đã 75 tuổi, đã đến khi ông từ giã chính trường.
HUY ĐỨC
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=263685&ChannelID=89
Wa' ddung', duoi' su*. lanh~ ddao. cua? DDang? ta tih` ddat^' nuoc' ta ngay` cang` lac. hau^. nhan^ dan^ ta ngay` can`g ban^` cung` hoa', chi? cco' ddang? vien^ la` giau` sang
Bò vàng
06-16-2008, 09:24 PM
Sau Hiệp định Paris năm 1973, tình hình chiến sự miền Nam được thượng tướng Trần Văn Trà mô tả trong cuốn hồi ký Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm: "Ở các chiến trường khác ta bị lấn mất đất, mất dân rất nhiều, riêng ở Quân khu IX, quân khu miền Tây Nam bộ, nơi lúc bấy giờ địch tập trung quân đông nhất, ta vẫn giữ được các vùng của ta.
Sở dĩ được như vậy vì Khu ủy Khu IX lúc ấy do đồng chí Võ Văn Kiệt làm bí thư đã thống nhất với Bộ tư lệnh Quân khu do đồng chí Lê Đức Anh làm tư lệnh, nhận định rằng kẻ địch không bao giờ chịu thi hành hiệp định, chiến tranh vẫn là chiến tranh, mọi hoạt động vẫn như cũ không có gì thay đổi cả”.
Nhưng cũng theo tướng Trà: "Éo le thay hành động cụ thể ấy (của Khu IX) lại ngược hẳn với một loạt chủ trương lúc ấy". Chủ trương nghiêm chỉnh thi hành Hiệp định Paris được thể hiện trong nghị quyết 21 của Bộ Chính trị và được ông Tố Hữu vào tận miền Nam phổ biến là "hòa hợp dân tộc và thi đua hòa bình", đồng thời coi "đấu tranh chính trị là chủ yếu", tranh thủ thời cơ "gò cương vỗ béo" lực lượng vũ trang.
Từ tinh thần nghị quyết mà ông Tố Hữu phổ biến đó, Hội nghị binh vận miền tháng 4-1973 triển khai "năm cấm chỉ”: cấm tấn công địch, cấm đánh địch đi càn quét, cấm bắn pháo vào đồn địch, cấm bao vây đồn bót, cấm xây dựng ấp xã chiến đấu. Ông Kiệt và Thường vụ Khu ủy ra lệnh binh vận khu không phổ biến chủ trương này của binh vận miền.
"Kế hoạch thời cơ”
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=267854Đón đoàn Trung ương Cục miền Nam tại sân bay Gia Lâm khi ra Hà Nội họp đầu tháng 4-1973. Từ trái sang: Võ Văn Kiệt, Vũ Đức, Hoàng Văn Thái, Nguyễn Minh Đường, Nguyễn Văn Linh, Võ Nguyên Giáp và các đồng chí trong đoàn cùng tổ lái máy bay
Thực tế luôn đưa lại cho ông Võ Văn Kiệt những cảm nhận chính xác. Ông đã cùng với thường vụ và ông Lê Đức Anh đưa ra "Kế hoạch thời cơ” ngay khi Hiệp định Paris đang được chuẩn bị ký kết, kịp thời bẻ gãy chiến dịch "Tràn ngập lãnh thổ" của tổng thống Việt Nam cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu.
Một kế hoạch mà ông Thiệu dự định sẽ chiếm 85% đất đai và kiểm soát 95% dân chúng miền Nam 45 giờ trước khi Hiệp định Paris có hiệu lực. Ngày 2-2-1972, tức là bốn ngày sau khi ký Hiệp định Paris, ông Kiệt triệu tập Hội nghị Thường vụ Khu ủy, xác định "không mơ hồ ảo tưởng" và "kiên quyết giữ vững thành quả cách mạng".
Ngày 3-3-1973, quân đội Sài Gòn đưa 30 tiểu đoàn đánh vào Chương Thiện, dự kiến trong bảy ngày sẽ chiếm xong các mục tiêu, bịt cửa ngõ U Minh. Nhưng các mũi tiến công đều bị chặn đứng, Khu IX ngay sau đó tổ chức tấn công trên toàn địa bàn quân khu. Nhiều nơi cho rằng "Khu ủy Tây Nam bộ xé Hiệp định Paris". Trung ương Cục điện yêu cầu "Khu IX phải thấy tình hình mới".
Bộ tư lệnh miền phê bình và thông báo toàn miền. Tướng Trần Độ, thay mặt Bộ tư lệnh miền, ra lệnh cho ông Lê Đức Anh rút hai trung đoàn chủ lực về phía sau rèn luyện, nếu không sẽ "đưa đại tá Lê Đức Anh ra tòa án binh".
Ông Lê Đức Anh cứng, trả lời Bộ tư lệnh: "Cho phép Quân khu IX thi hành chủ trương của Thường vụ Khu ủy". Lúc đó, ông Kiệt tuyên bố: "Mệnh lệnh tối cao lúc này là phải giữ đất, giữ dân". Ông điện cho Trung ương Cục và Bộ Chính trị: "Nếu không chống địch lấn chiếm, để mất đất, mất dân lúc này là mất tất cả”.
Bộ Chính trị sau đó đã triệu tập đại diện các khu, đại diện Trung ương Cục, đại diện Bộ tư lệnh miền ra Hà Nội. Sau nhiều tuần tranh luận, chiến trường Khu IX đã là một thực tế có sức thuyết phục cao, chủ trương sau Hiệp định Paris được Bộ Chính trị xác định lại: tiếp tục con đường bạo lực cách mạng.
Trong thời gian đó, đại tá Lê Đức Anh ở lại chiến trường chỉ huy Khu IX, chặn đứng cuộc tấn công thứ hai vào Chương Thiện của 75 tiểu đoàn quân lực Việt Nam cộng hòa. Ông không những không phải "ra tòa án binh" mà còn được vinh thăng vượt cấp quân hàm lên trung tướng.
Mấy chục năm sau sự kiện này, ông Lê Đức Anh nhớ lại: "Anh Kiệt lúc đó là chỗ dựa cho các quyết định của chúng tôi". Từ năm 1972, ông Kiệt là ủy viên chính thức Trung ương Đảng. Trong hồi ký của mình, tướng Trà đánh giá rất cao vai trò của Khu IX, ông viết: "Nếu như từ năm 1973, chúng ta tin rằng bằng cách này hay cách khác, Hiệp định Paris sẽ được thi hành giống như chúng ta đã tin hai năm sẽ có tổng tuyển cử hồi Hiệp định Genève... thì tình hình đã không như bây giờ". "Bây giờ" mà tướng Trà đề cập là "Chiến thắng 30-4-1975".
DDay^ chinh' la` thu? pham. lam` ngheo` ddat^' nuoc', neu^' nghiem^ chinh? thi han`h hiep^.d inh Paris thi` VN ta ngay` nay ddau^ dde^n' noi^?, it' nhu*'t la` nhu* Nam Bac' Han`
Oi^ Sau' Dan^ oi* sau chu' ngu qua' vay^., chu' ngu ma` ca? ddam' VC no' ngu theo chu'
BV
Uncle11
06-16-2008, 09:38 PM
Bác BV,
ông Huỳnh Hoài Nam, kể: “Trong suốt những năm ở trong rừng, ông luôn mang theo một tấm hình và hai bộ đồ của vợ”.
Kiểu này chắc học tập của phong kiến quá. Hên là thời này đã có hình chụp, không thôi cũng phải như Vua Tự Đức
"Đập Cổ Kính ra tìm lấy Bóng
Xếp Tàn Y lại để dành Hơi"
Uncle11
leevi
06-16-2008, 11:32 PM
Ý Kiến Bạn Đọc
HTTP://RADIOCHANTROIMOI.COM/SPIP.PHP?PAGE=YKIEN
VIETNAM
16/06/2008 @ 19:42
Góp ý bài: “Về Cái Chết Của Ông Võ Văn Kiệt”
Một nguồn tin từ một công an VN cư ngụ tai một phường trong khu vực đường bến Chương Dương Q1 Sài Gòn cho hay rằng Công An miền Nam đang rất tức tối vì Ô Võ Văn Kiệt thật ra đã bị đâm chết do 1 người trợ lý ngay tại đêm trước khi ông qua đời được báo chí nước ngòai loan tin.
Ông đã bị đâm chết vì các thế lực miền Bắc muốn lọai ông ra ngay khi ông vừa ra sân bay dự định đi Bắc điều tra vụ Than Quảng Ninh. Người đâm ông sau đó đã tính tự sát nhưng đã bị cản lại được do một tùy tùng khác trong đòan. Hiện người này vẫn còn đang bị giam giữ.
Phi cơ Ô Kiệt sau đó đã phải chuyển hướng sang Singapoor để rồi dàn dựng việc ông qua đời tại một BV ở Singapoor.
Ông Kiệt tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn nhanh nhẹn và hòan tòan không có tiền sử bệnh viêm phổi…
Nguồn tin này cần được kiểm tra….
Bò vàng
06-17-2008, 01:42 AM
Bác BV,
ông Huỳnh Hoài Nam, kể: “Trong suốt những năm ở trong rừng, ông luôn mang theo một tấm hình và hai bộ đồ của vợ”.
Kiểu này chắc học tập của phong kiến quá. Hên là thời này đã có hình chụp, không thôi cũng phải như Vua Tự Đức
"Đập Cổ Kính ra tìm lấy Bóng
Xếp Tàn Y lại để dành Hơi"
Uncle11
Chú 11, chắc là đồ lót wa' hà, mấy món đó mơi" có mùi chớ:ngaiqua:
Còn hình bác Sáu Gái Lớn nè
http://i241.photobucket.com/albums/ff303/bovang78/P1060564.jpg
Bò vàng
06-17-2008, 01:48 AM
Ý Kiến Bạn Đọc
HTTP://RADIOCHANTROIMOI.COM/SPIP.PHP?PAGE=YKIEN
VIETNAM
16/06/2008 @ 19:42
Góp ý bài: “Về Cái Chết Của Ông Võ Văn Kiệt”
Một nguồn tin từ một công an VN cư ngụ tai một phường trong khu vực đường bến Chương Dương Q1 Sài Gòn cho hay rằng Công An miền Nam đang rất tức tối vì Ô Võ Văn Kiệt thật ra đã bị đâm chết do 1 người trợ lý ngay tại đêm trước khi ông qua đời được báo chí nước ngòai loan tin.
Ông đã bị đâm chết vì các thế lực miền Bắc muốn lọai ông ra ngay khi ông vừa ra sân bay dự định đi Bắc điều tra vụ Than Quảng Ninh. Người đâm ông sau đó đã tính tự sát nhưng đã bị cản lại được do một tùy tùng khác trong đòan. Hiện người này vẫn còn đang bị giam giữ.
Phi cơ Ô Kiệt sau đó đã phải chuyển hướng sang Singapoor để rồi dàn dựng việc ông qua đời tại một BV ở Singapoor.
Ông Kiệt tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn nhanh nhẹn và hòan tòan không có tiền sử bệnh viêm phổi…
Nguồn tin này cần được kiểm tra….
Tin này là tin vịt Weekly!
Chú 6 D bịnh ngày 25-5-2008, được đem dô bịnh viện Vì Dân khám tổng quát, sau 1 tuần bịnh không thuyên giảm, gia đình phải chở qua Singapore, có chử ký của đương kim TT Nguyễn Tấn Dũng nhờ ông Lý Hiển Long giúp đở, đó là vào ngày 3-6-2008, ở bịnh viện bên Sigapore cho tới sáng sớm ngày 11-6-2008 là đai, vì bị thằng ôn dịch nào dô thăm đạp lên cái ống thở của chú, thây chú 6 được đem dìa SG bằng máy bay Tobia của Air Thái vào lúc 11 giờ 40 trưa cùng ngày.
Co' nghi van^' chu' 6 bi. chich' virus H5N1 cua? Tau` thi` ddung' hon*, le? ra mui? thuoc' ddo' danh` rieng^ cho dong^` chi' Ddo^? 10 nhung* y ta' ddua* lon^. qua cho chu' 6 D:oops:
Uncle11
06-17-2008, 02:04 AM
Bác BV,
Ông đã bị đâm chết vì các thế lực miền Bắc muốn lọai ông ra ngay khi ông vừa ra sân bay dự định đi Bắc điều tra vụ Than Quảng Ninh.
Đọc tới nay là biết tin kiểu "xe cán chó, chó cán xe" rùi.
Vụ kia mà Bác cũng nghĩ ra được, tui sợ Bác luôn :-)
Uncle11
Bò vàng
06-17-2008, 02:13 AM
VÌ SAO V. V. KIỆT TẮT THỞ TẠI SINGAPORE?
CÂU CHUYỆN THÂM CUNG!!
Trưa hôm qua , 11 giờ , xác chết của Kiệt được đưa về SG. Đón xác Kiệt là một màn bí ẩn của lịch sử Việt Nam.
Bí ẩn cái chết của Kiệt đã mở ra câu chuyện mới mà tất cả các nhà sử học tương lai của nước ta, sau khi thể chế dân chủ thực sự được thiết lập sẽ đua nhau lao vào nghiên cứu .
Cái chết của Kiệt không làm dân Việt bất ngờ , nhưng , một nguồn tin cơ sở , khẳng định cái chết của thượng hoàng này khá nhiều ẩn ức .
Đứa cháu của ông ta Võ Văn Thưởng , sau khi làm bí thư quận 12 , xé nát đất dự án và tham nhũng cấp quốc gia đã ra Hà Nội chuẩn bị nhậm chức ở trung ương đang bị nhóm thân Trung cộng cô lập .
Hà Dũng , kẻ chốt thí của dự án hãng máy bay trời ơi đất hỡi Tang Tóc sụp đỗ và là điềm dự báo cái chết của Kiệt vì bị Trung cộng đầu độc do quá thân Mỹ .
Tính cánh đi hai bên nước đôi của chính Kiệt đã hại Kiệt tứ bề . Kiệt vừa là người kết tay với chính giới Mỹ để tính nước cờ nước đôi , nhưng cũng là kẻ gật đầu để ám hại , bịt miệng kẻ nào dám đụng đến tham nhũng của chế độ .
Mấy ai biết hai nhà báo bị bắt cũng là từ lịnh của Kiệt , nhưng cánh của Mạnh thâm hơn . Mạnh muốn sử dụng con bài tham nhũng trong đại tư gia Kiệt để mưu cầu ghế Vương lâu bền có Bắc Triều ủng hộ . Thế là lực của Kiệt và Mạnh chính là thế đối đầu hậu chiến tranh Việt Nam của Trung cộng và Mỹ hay sát hơn là Putin và Bush .
Bò vàng
06-17-2008, 02:13 AM
VÌ SAO V. V. KIỆT TẮT THỞ TẠI SINGAPORE?
CÂU CHUYỆN THÂM CUNG!!
Trưa hôm qua , 11 giờ , xác chết của Kiệt được đưa về SG. Đón xác Kiệt là một màn bí ẩn của lịch sử Việt Nam.
Bí ẩn cái chết của Kiệt đã mở ra câu chuyện mới mà tất cả các nhà sử học tương lai của nước ta, sau khi thể chế dân chủ thực sự được thiết lập sẽ đua nhau lao vào nghiên cứu .
Cái chết của Kiệt không làm dân Việt bất ngờ , nhưng , một nguồn tin cơ sở , khẳng định cái chết của thượng hoàng này khá nhiều ẩn ức .
Đứa cháu của ông ta Võ Văn Thưởng , sau khi làm bí thư quận 12 , xé nát đất dự án và tham nhũng cấp quốc gia đã ra Hà Nội chuẩn bị nhậm chức ở trung ương đang bị nhóm thân Trung cộng cô lập .
Hà Dũng , kẻ chốt thí của dự án hãng máy bay trời ơi đất hỡi Tang Tóc sụp đỗ và là điềm dự báo cái chết của Kiệt vì bị Trung cộng đầu độc do quá thân Mỹ .
Tính cánh đi hai bên nước đôi của chính Kiệt đã hại Kiệt tứ bề . Kiệt vừa là người kết tay với chính giới Mỹ để tính nước cờ nước đôi , nhưng cũng là kẻ gật đầu để ám hại , bịt miệng kẻ nào dám đụng đến tham nhũng của chế độ .
Mấy ai biết hai nhà báo bị bắt cũng là từ lịnh của Kiệt , nhưng cánh của Mạnh thâm hơn . Mạnh muốn sử dụng con bài tham nhũng trong đại tư gia Kiệt để mưu cầu ghế Vương lâu bền có Bắc Triều ủng hộ . Thế là lực của Kiệt và Mạnh chính là thế đối đầu hậu chiến tranh Việt Nam của Trung cộng và Mỹ hay sát hơn là Putin và Bush .
http://dungday.tripod.com/binhluan/061208.html
FAIR VIEW
06-17-2008, 02:34 AM
Tui có théc méc là tái sao lại đưa anh sáo dzân qua Singapore?
Tụi Bệnh Viện Tây, Mỳ nó còn kha' hơn nhiệu
Với khối tiền bòn rút của đất nước Anh Sao dzân sẽ ung dung nằm nhà thương Stanford hay Sanfancisco hay đi qua bên John hopkin
Hay qua Tây chắc chắn là tụi chính phủ Tây sè săn sóc anh Sáo dzân tử tế tới nơi tới chốn.
Bò vàng
06-17-2008, 09:07 PM
Bệnh tuổi già của Bác Sáu
YKHOANET 080615 - Thông tin hành chính chính thức của nhà nước về bệnh của Bác Võ Văn Kiệt là Bệnh Tuối Già. Trong khi đó người quan tâm muốn biết thực sự Bác Sáu bệnh gì và đã xảy ra những đồn đoán là Ung thư phổi, Tai Biến Mạch Máu Não... Người ta nghĩ đến các bệnh đó vì Bác Sáu thời gian gần đây trông rất khỏe mạnh, không có vẻ gì là bệnh tật của tuổi già.
Thông tin từ những người tham gia chữa trị cho Bác Sáu cho biết Bác Sáu đã bị tiểu đường từ nhiều năm nay. Trên cơ địa tiểu đường đó, Bác Sáu bị Viêm Phổi Mô Kẻ, một bệnh nhiễm rất nặng. Trong quá trình điều trị Viêm Phổi Mô Kẽ, bệnh đã phát sinh biến chứng suy thận, suy gan cấp. Các biến chứng này xảy ra theo mô hình thác đổ, liên hoàn. Giới y khoa Việt Nam và Singapore đã phải bó tay nhìn căn bệnh cướp đi nhịp đập trái tim của Bác.
http://www.ykhoanet.com/
Ba` con!
Tui qua X-ca` lu.m dduoc. cai' nay`, lan^` chu' 6D chit', X-ca` khong^ co' dduoc. nhung*~ phong' su*. nong', cac' thanh` vien^ tai. SG cua? X-ca` co' the^> bi. khuyen^' cao' phai? im lang. truo'c su*. ra ddi ddot6. ngot. mang nhieu^` nghi van^' trong cai' che^'t cua? chu' Kiet
FAIR VIEW
06-17-2008, 11:46 PM
Ê chú Bò Dzàng có rảnh giải thích 1 chút !
Bệnh Viêm Phổi Mô kẽ = Ho Lao hay Ung Thư Phổi?
Nếu Ung thư phổi không mổ thì đi qua chimo , dần dần cái side affect sè là lá gan với cái gland rồi tới thận và tim .
Dzậy anh sáo dzân bị bịnh Ho lao hay Ung thư Phổi ?
Nguyễn Cao Kỳ phúng điếu Võ Văn Kiệt:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Thumbnail/592/267592.jpg
Bò vàng
06-18-2008, 12:29 AM
'Thủ lĩnh phe cộng sản cấp tiến'
17.06.2008 22:17
http://www.clbnbtd.com/uploads/News/pic/1213762598.nv.jpgLuật sư Lê Công Định
Gửi tới BBC từ Sài Gòn
Tin cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt từ trần gây xúc động lớn lao cho những ai quan tâm đến thời cuộc và vận mệnh quốc gia giữa lúc niềm tin của người dân đối với các nhà lãnh đạo đương nhiệm giảm sút nghiêm trọng trước tình hình kinh tế tồi tệ từ nhiều tháng qua.
Người ta càng xúc động hơn vì gần hai ngày sau khi tin ông qua đời loan truyền rộng rãi, truyền thông chính thống mới được phép và dám công bố sự việc, đó là chưa nói đến chương trình tang lễ chỉ dành một ngày chính thức để viếng ông.
Dù đã về hưu song phát biểu của ông về các vấn đề quốc kế dân sinh vẫn chiếm trọn cảm tình của dân chúng và đạt được đồng thuận của công luận. Ông có lối diễn thuyết hùng biện hiếm thấy ở người miền Nam, khiến thính giả bị lôi cuốn không cưỡng lại.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2008/06/20080616092042vvkiet_funeral203.jpg
Lễ viếng cố thủ tướng Võ Văn Kiệt trong Dinh Thống Nhất
Những bài viết sâu sắc và thẳng thắn của ông trên phương tiện truyền thông có tác dụng như chiếc neo giữ lại con thuyền niềm tin rách nát của xã hội đang trôi dạt không bờ bến.
Hình ảnh ông với mái tóc bạc, cặp kính trắng và phong thái tự tin khiến người dân, không nhiều thì ít, cảm thấy an tâm vì dù sao trụ cột cuối cùng của công cuộc cải cách vẫn còn đó. Thẳng thắn mà nói, tầm vóc của ông đứng trên nhiều nhà lãnh đạo đương đại của Việt Nam, cả những người đi trước, cùng thời và sau ông.
Phong cách lãnh đạo và tư duy độc đáo của ông đương thời được mệnh danh là “Ấn tượng Võ Văn Kiệt”, như tên một quyển sách đã xuất bản viết về thân thế và sự nghiệp của ông. Trong thể chế chính trị hiện tại của Việt Nam, không nhân vật nào xứng đáng hơn Võ Văn Kiệt để được xem là chính khách theo đúng nghĩa của từ này.
Tôi có một kỷ niệm đáng nhớ với ông. Cách đây vài tháng, từ nỗi trăn trở muốn giải quyết dứt khoát thực trạng yếu kém của nền tư pháp vốn thiếu vắng sự độc lập của hệ thống tòa án, ông đề xướng thành lập một nhóm luật gia quy tụ các luật sư và nhà nghiên cứu luật thuộc nhiều trường phái đào tạo khác nhau để “chẩn đoán bệnh” và “kê đơn thuốc” thích hợp cho “con bệnh nan y” tòa án nói riêng và nền tư pháp nói chung.
Ông ý thức được bộ mặt lem luốc của đất nước ra sao trước cộng đồng quốc tế khi các cơ quan tư pháp vẫn còn là công cụ do Đảng và bộ máy công quyền chi phối, đó là chưa nói đến tham nhũng đã khiến công lý trở thành điều xa xỉ đối với người dân thấp cổ bé họng. Ông hiểu rõ và muốn thoát khỏi lối mòn tiếp cận vấn đề vừa đơn giản, lạc hậu, vừa bế tắc của các bộ ngành và viện nghiên cứu do nhà nước kiểm soát.
Ông bỏ thời gian lắng nghe nhóm luật gia chúng tôi trình bày nhận định về những vấn đề cơ bản của nền công lý Việt Nam và nguyên nhân sâu xa của vô vàn vấn nạn nan giải mà chương trình cải cách tư pháp của chính phủ hầu như không giải quyết thỏa đáng hoặc giải pháp chỉ mang tính chất “cưỡi ngựa xem hoa”. Ông tỏ ra trân trọng sự phân tích không kiêng nể của những người “trong chăn” như chúng tôi, và dự định giới thiệu nhóm này với Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết để giúp cố vấn về đường hướng cải cách tư pháp cấp thiết và hiệu quả.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/furniture/800_left_quote.gif Phải mất nhiều năm nữa người ta mới có thể hiểu ông hơn và thấy được tầm vóc của Võ Văn Kiệt http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/furniture/800_right_quote.gif
LS Lê Công Định
Tiếc thay kế hoạch của ông nửa chừng dang dở vì buổi gặp gỡ Chủ tịch nước bị hủy bỏ vào phút cuối. Sau đó qua báo chí chúng tôi được tin Chủ tịch nước đã gặp và lắng nghe các cơ quan nhà nước báo cáo thành tích cải cách tư pháp theo kiểu làm thế nào để… giảm thiểu “án oan sai”! Quả thật, con đường cải cách tư pháp ở Việt Nam còn lắm chông gai, thậm chí có thể không thành công, vì lối mòn suy nghĩ của những quan chức có tuổi đời thậm chí còn trẻ hơn ông nhiều.
Tất nhiên, về phần mình, chúng tôi không kém thất vọng vì kết quả chẳng đi đến đâu, nhưng chắc chắn cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã để lại trong tôi một ấn tượng khó phai về một cụ già ở tuổi lẽ ra chỉ nên hưởng nhàn và xa lánh phàm trần, song vẫn nhiệt tình góp sức giải quyết những vấn đề nóng bỏng của xã hội, bất chấp thái độ nghi kỵ và khó chịu không ít từ phía các quan chức đương quyền.
Tư duy Võ Văn Kiệt có lẽ không bao giờ dừng bước hoặc dễ dàng thỏa hiệp với những giáo điều chính thống, bất kể suy nghĩ và đề nghị của ông có thể làm rung động nền tảng vốn đã tạo nên cả thể chế một thời.
Di sản hòa giải
Di sản vô giá của ông, nói như Luật sư Lê Quốc Quân, chính là lời kêu gọi hòa hợp và hòa giải dân tộc. Thái độ công bằng và tôn trọng lịch sử của ông gặp sự phản đối từ cả hai phía người Việt, trong và ngoài nước. Phía bên trong thì lên án ông phản bội lại các đồng đội đã bỏ xương máu cho cuộc chiến “vệ quốc vĩ đại”.
Phía bên ngoài thì nghi ngờ ông thiếu trung thực vì họ vẫn thường đồng hóa ông với mọi chính sách quá khứ và hiện tại của nhà nước Việt Nam.
http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2008/06/20080613154952vovankiet203.jpg
Ông Võ Văn Kiệt nói với BBC hồi tháng 04/2007 rằng 'Tổ quốc Việt Nam không của riêng ai'
Để đánh giá đúng đắn di sản hòa giải của Võ Văn Kiệt cần nhìn nhận ông từ vị trí của người chồng và người cha từng mất vợ con trong một cuộc hành quân của quân đội Sài Gòn khi chiến cuộc còn đang tàn khốc, một mất một còn. Thêm vào đó, lời kêu gọi hòa giải đưa ra vào lúc ông đã rời xa chính trường, chẳng còn quyền lợi gì để phải đóng kịch, chứ không giữa lúc còn đương chức để có thể nghi ngờ đó là cách mị dân thường thấy ở các chính trị gia.
Hơn cả sự hòa giải, Võ Văn Kiệt còn long trọng tuyên bố con đường tất yếu sắp tới của đất nước: “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả.”
Di sản dân chủ này của ông là chân lý không chỉ ở Việt Nam và là thước đo trình độ văn minh của hệ thống chính trị bất cứ ở đâu. Di sản ấy đòi hỏi ở các nhà lãnh đạo đương nhiệm bản lĩnh vượt qua chính mình để lèo lái con tàu Việt Nam trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế không nhiều lối thoát hiện nay.
Phải mất nhiều năm nữa người ta mới có thể hiểu ông hơn và thấy được tầm vóc của Võ Văn Kiệt trong di sản dân chủ đó, nhất là vì hình ảnh của ông, không nhiều thì ít, đã gắn liền với quá khứ đau thương, đầy oan trái của dân tộc. Có thể nói một cách quả quyết rằng sinh thời ông chính là vị thủ lĩnh cao nhất của những người 'Cộng Sản cấp tiến', vốn đặt quyền lợi dân tộc lên trên mọi toan tính cá nhân và phe nhóm.
Những người Cộng Sản cấp tiến quy tụ chung quanh ông và tiếp bước ông chắc chắn sẽ là lực lượng không kém quan trọng thúc đẩy sự phát triển tiếp theo của đất nước. Di sản hòa giải và dân chủ của ông sẽ được họ thực thi và biến thành hiện thực, bởi lẽ chưa bao giờ lòng dân lại đồng thuận cho một sự thay đổi mạnh mẽ hơn lúc này, đặc biệt khi lòng người vẫn còn quyến luyến những chiến công hào hùng năm xưa.
Đến tiễn biệt ông tại Dinh Độc Lập, nhìn dòng người dài lê thê, chen lấn nhau hàng giờ dưới bầu không khí oi bức chỉ để được nhìn ông lần cuối, tôi hiểu rằng Võ Văn Kiệt đã và sẽ tiếp tục lôi cuốn nhiều thế hệ Việt Nam, đặc biệt giới trẻ, những người luôn kỳ vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn của đất nước.
Con đường ông đi qua, dẫu không bằng phẳng và gây nhiều tranh luận, song rõ ràng các chính sách sinh thời mà ông áp dụng hoặc bảo vệ đã góp phần làm đời sống của người dân tốt đẹp hơn so với những vị tiền nhiệm của ông. Tôi nghiêng mình trước thi hài và anh linh của nhà cải cách và hùng biện hiếm có này.
Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến gì xin chia sẻ với Diễn đàn BBC ở địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk hoặc dùng hộp tiện ích bên tay phải.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2008/06/080616_nhalanhdaovovankiet.shtml
Chú thợ cãi này nói nghe mắc cười, CS là CS, chúng nó đếch có phe cấp tiến hay thủ cựu gì ráo trọi, chẳng qua là 2 mặt của bài ba lá mà thôi, khi tráo cái này khi trở cái nọ để mà mắt dân chúng.
:quixu
Bò vàng
06-18-2008, 12:34 AM
Ê chú Bò Dzàng có rảnh giải thích 1 chút !
Bệnh Viêm Phổi Mô kẽ = Ho Lao hay Ung Thư Phổi?
Nếu Ung thư phổi không mổ thì đi qua chimo , dần dần cái side affect sè là lá gan với cái gland rồi tới thận và tim .
Dzậy anh sáo dzân bị bịnh Ho lao hay Ung thư Phổi ?
Thưa anh FV
Chuyện này em cũng hong rành cho lắm, ông nội em ngày ấy cũng cở tuổi chú 6D, cũng bị chứng viêm phổi cấp - MK nói nôm là phổi có nước, bác sĩ cho uống thuốc trị ho lao, sau đó sống thêm được 9 năm nữa mới ra đi đoàn tựu ông bà., anh có thể vấn Dr No may ra Dr có chuyên môn hơn BV:please2:
Bò vàng
06-18-2008, 12:36 AM
Minh Quang Cần Thơ
Ông Võ Văn Kiệt là một chí sĩ cách mạng vĩ đại, một trí thức lớn, một người dân Việt có tấm lòng yêu nước nồng nàn, trong tâm thức của ông luôn có chữ "CHANGE"ta có thể hiểu là Đổi Mới, Thay Đổi. Để thực hiện điều này nhanh chóng, những phẩm chất mà chính khách cao cấp cần có là Yêu nước chân thật, có tư duy logic cao, không bảo thủ, giáo điều, không tham vật chất, dũng cảm, chấp nhận hy sinh. Nếu được lãnh đạo có các tiêu chí như trên, không quá 15 năm (2013), Việt Nam sẽ đuổi kịp Hàn Quốc và Đài Loan về mọi mặt.
Ý kiến của thằng Cu MQ này thúi hong thể tưởng đươc.chua*` cho^? cho nguoi*` khac' ninh. voi*'
Bò vàng
06-18-2008, 12:47 AM
Để đánh giá đúng đắn di sản hòa giải của Võ Văn Kiệt cần nhìn nhận ông từ vị trí của người chồng và người cha từng mất vợ con trong một cuộc hành quân của quân đội Sài Gòn khi chiến cuộc còn đang tàn khốc, một mất một còn. Thêm vào đó, lời kêu gọi hòa giải đưa ra vào lúc ông đã rời xa chính trường, chẳng còn quyền lợi gì để phải đóng kịch, chứ không giữa lúc còn đương chức để có thể nghi ngờ đó là cách mị dân thường thấy ở các chính trị gia.
Đừng giởn bậy nha cha, QLVNCH mà bắn lầm thường dân thì coi chừng thằng cha đơn vị trưởng lảnh "củ" như chơi, cuộc hành quân nào, diễn ra ngày mấy tháng mấy năm mấy, đơn vị nào chịu trách nhiệm diện địa, đơn vị nào chịu trách nhiệm yểm trợ phi pháo.
Bò vàng
06-18-2008, 01:19 AM
Nỗi nhớ thuộc về người… (http://ngngtu.blogspot.com/2008/06/ni-nh-thuc-v-ngi.html)
Hôm ông Sáu qua đời, người nghệ sỹ kể rằng, có lần anh được ông quàng vai đi vào rạp hát. Anh cảm động lắm, ‘tôi có cảm tưởng mình đi coi hát với ông chú ông bác họ hàng mình chứ không phải được ông thủ tướng cặp cổ sóng đôi!”. Cử chỉ thân mật này có lẽ anh đã nhận được hàng trăm lần trong đời, từ bạn bè, đồng nghiệp, từ khán giả… nhưng cái quàng vai của buổi chiêu đãi hôm nào đã khiến anh nhớ mãi, bởi người đặt tay lên anh là một quan chức cấp cao.
Người nghệ sỹ dường như có chút ngạc nhiên. Trongký ức mà người ta kể về ông trong những ngày này, trên báo, đài hay trên blog, đều là những câu chuyện cảm động pha lẫn ngạc nhiên. Chị thanh niên xung phong nhớ hoài hình ảnh ông lãnh đạo thành phố đi xe Jeep, không còi, lặng lẽ đến thăm doanh trại, ăn cơm chiều đạm bạc cùng họ. Anh nhà báo ngạc nhiên tại sao mình chụp được bức ảnh ông thủ tướng đứng… một mình. Tôi cũng vậy, cũng đầy trân trọng khi nhìn thấy ông tự cầm... cây dù đi dưới mưa thăm đồng bào trong một ngày bão lũ. Đôi khi người ta quên ông ấy cũng có thể làm như vậy, bình thường như một con người.
Và nếp nghĩ này, đã khiến những việc làm giản dị nhất trở thành nỗi nhớ sâu sắc nhất. Gọi tên một vị quan chức, người ta nghĩ trước hết ở ông ấy (hay bà ấy) chất việc mà quên chất người. Tôi không biết vì sao. Có thể từ hồi trẻ con, tôi chỉ biết những anh hùng những lãnh tụ bằng công việc, bằng chiến công. Họ hoàn hảo. Không anh hùng nào kể tôi nghe về tuổi trẻ của mình, như Ernesto từng kể. Tôi không gọi ông bằng Che Guevara, vì năm ông đi xuyên châu Mỹ la tinh bằng xe gắn máy, ông chỉ là một sinh viên trường y 23 tuổi, vô danh, bị chứng bệnh hen suyển hành hạ, thích đi đây đi đó, dù chỉ bằng xe đạp Micron hay chiếc La Poderosa II tàn tạ. “Vị vua của đường phố”, như ôngtự nhận, viết cuốn nhật ký về những ngày lang thang phiêu lưu của mình. Đi và đói. Ăn cắp rượu. Xin ăn bằng đủ thứ mánh khóe. Tán vợ của người khác bị rượt chạy dài. Bắn chết con chó cưng của chủ nhà vì tưởng là… báo. So đo tị nạnh khi bạn đường được phụ việc trong bếp còn mình thì phải chùi rửa… bồn cầu. Ernesto trẻ con, dại dột, ngang tàng, lãng mạn và đôi khi liều lĩnh. Đầy chất người.
Nhưng những anh hùng của đất nước tôi, sự hoàn hảo đã đẩy họ tới một thế giới cao vời. Tôi càng lớn càng thấy họ xa hơn chút nữa. Họ không ăn sáng sì sụp ở những cái quán cóc bên đường, họ không đưa con cái đến trường, họ không dầm mưa cuốc giồng trồng rau… như ba tôi thường làm. Cuộc sống của họ có cái gì đó bí ẩn, xa vợi, trong những bức tường công sở cao nhiều chốt gác, trong những đoàn xe công du có còi cảnh sát mở đường, trong những buổi hội nghị quan trọng và long trọng, trong những cuộc đi đông đúc, cờ hoa lộng lẫy…
Tôi không biết họ có khi nào buồn ngẩn ngơ trước màu nắng xế, họ có vui vẻ hát vống lên khi thấy hào hứng, yêu đời !? Đôi khi nghe mấy bác nông dân vui vẻ nhắc một ông chủ tịch nào đó vừa xuống thăm dân, “ổng làm lớn mà ngồi chèp bẹp ngoài vườn nhậu cá lóc nướng trui với tụi tui, thấy thương hết sức…”. Mấy ông già khen, mà sao nghe buồn, giữa “làm lớn” và “ngồi chèm bẹp ngoài vườn…” có gì tương phản, mà người dân tấm tắc như lâu lắm mới thấy, như hiếm hoi, như như một sự kết hợp kỳ tích ?!
Khi điều bình thường trở thành điều ngạc nhiên, chuyện đó đương nhiên đã không bình thường. Chúng ta ngạc nhiên một ông chủ tịch tỉnh đi làm bằng xe… máy (ông này mà đi bằng xe đạp thì bảo đảm bà con sẽ ùn ùn chạy theo coi, như coi… xiếc). Chúng ta mừng rỡ khi anh cảnh sát giao thông cự tuyệt tiền hối lộ. Hoặc ngỡ ngàng khi thấy quan chức cấp cao vừa về hưu tự... trả tiền cafe trong quán nhỏ xiêu vẹo bên đường. Chúng ta vẫn nhận ra ông và yêu quý ông hơn vì điều đó. Cốt cách của một vị lãnh tụ không dựa vào cravat, hay chuyên cơ ông đi, hay chiếc xe ông ngồi… Giống như bản chất người nghệ sỹ không phải ở lối ăn mặc, lối nói chuyện, hay cách phì phèo điếu thuốc…
Giống như cốt cách của anh công an không phải là mặt mũi lạnh tanh, chẳng nói cười. Tôi đã từng kể một câu chuyện, về chị bán dạo ở vỉa hè ngẩn ngơ hoài vì anh công an biết cười làm chị quên tiếc mớ hàng bị tịch thu. Cái biểu cảm bình thường nhất của con người, là cười, bỗng một hôm người ta thấy không bình thường nữa. Và chúng ta thấy xa lạ, bỡ ngỡ và cảm kích những cái quàng vai, những lời thân ái, những bàn tay nồng ấm, những câu chuyện bông đùa…
Lâu nay, chúng ta vẫn đi trong nỗi nhớ thênh thang, nhớ người và những gì thuộc về người... Nhưng biết chẳng nên chờ đợi và hy vọng, những cảm giác đó dần bị quên đi, cho đến một ngày ta nghe người nhắc, "năm ngoái, tôi với ông ấy còn ăn bánh xèo với nhau...". Trời, làm quan mà cũng ăn bánh xèo ?!
5 comments (http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3857765013925711722&postID=5985254595111513416&isPopup=true) http://www.blogger.com/img/icon18_email.gif (http://www.blogger.com/email-post.g?blogID=3857765013925711722&postID=5985254595111513416)
http://ngngtu.blogspot.com/
Bò vàng
06-18-2008, 01:29 AM
19-05-2008
Đất và máu (http://ngngtu.blogspot.com/2008/05/t-ca-m-t-ca-mu.html)
ĐẤT CỦA MẸ
Võ Đắc Danh
Kính gởi Anh Hai Bình !
Tôi về quê vào những ngày đầu tháng Năm, không khí Cà Mau có cái gì đó nặng nề, căng thẳng. Trên trang nhất của các tờ báo lớn ngày nào cũng có hai chữ Cà Mau cùng với những thông tin không vui về anh: Bí thư tỉnh ủy Võ Thanh Bình. Chuyện cũ lẫn chuyện mới: Chuyện ký duyệt dự án lập bản đồ địa hình 39 tỷ đồng sai nguyên tắc, chuyện viết giấy giới thiệu cho một tên tội phạm đang có lệnh truy nã đi xuống huyện làm phim, chuyện ký công văn miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho một người phạm tội, chuyện bổ nhiệm anh cán bộ kiểm lâm sang làm giám đốc sở văn hóa, chuyển ông trưởng ban tổ chức tỉnh ủy sang làm giám đốc sở nông nghiệp và chuyển ông giám đốc sở nông nghiệp sang làm bí thư đảng ủy khối, bổ nhiệm ông phó văn phòng ủy ban tỉnh lên làm giám đốc sở giao thông và đưa ông giám đốc sở giao thông xuống làm phó ban tôn giáo . . . rồi đến những thông tin nhiều cán bộ dùng tiền để chạy chức chạy quyền mà dư luận đang trông đợi từng ngày, chờ anh công bố. Hàng chục nhà báo đang có mặt ở Cà Mau để chời đợi kết quả làm việc của đoàn cán bộ kiểm tra Trung ương đối với những sai phạm của anh và ông Trần Công Lộc - viện trưởng viện kiểm sát nhân dân tỉnh. Rồi như “nhà sập bìm leo”, liên tiếp hai ngày trước cổng trụ sở tỉnh ủy, hàng chục người dân với băng, cờ, khẩu hiệu tố cáo ông Võ Thanh Bình cướp đất của gia đình liệt sĩ. Tôi gọi điện cho anh nhiều lần, nhưng anh cứ để mặc cho chuông reo.
Tôi biết anh đang giận tôi.
Hồi trước, anh từng nói với tôi, “Chỗ anh em cùng họ với nhau, lúc nào tôi cũng coi chú như em ruột. Khi nào chú cảm thấy nhớ quê thì cứ mua vé bay về chơi, mọi thứ tôi lo hết”. Mặc dù tôi chưa lần nào ngẩu hứng về quê như lời anh căn dặn, nhưng tôi vẫn ghi nhớ trong thâm tâm đó là một ân tình.Thế rồi một hôm anh gọi điện cho tôi, nhờ tôi can thiệp với một tờ báo đang “tấn công” anh về chuyện đất đai. Anh nói: “Tôi biết, tác giả của những bài báo ấy dù gì cũng là đàn em của chú, chú nói giúp tôi một tiếng, tôi mang ơn !”
Anh Hai thân mến !
Tôi biết tôi từ chối giúp anh trong lúc ấy, có thể là một sự phủ phàng. Nhưng nếu tôi buông một câu nói với người bạn đồng nghiệp của tôi để can thiệp giúp anh thì với mẹ Giàu, không chỉ là sự phủ phàng mà còn là điều ác. Tôi muốn anh hiểu được điều ấy mà chia sẻ với tôi, đừng trách, đừng giận tôi, bởi tôi không thể vì anh mà quay lưng lại với mẹ Nguyễn Thị Giàu, một người mẹ đã chịu quá nhiều đau khổ.
Anh Hai biết không, mẹ Nguyễn Thị Giàu và ông Phạm Văn Kiều, cả hai vợ chồng đều là đảng viên, được Đảng phân công ở lại miền Nam sau tập kết. Năm 1956, trong một cuộc họp tổ đảng tại nhà mẹ ở ấp 2, xã Khánh Lâm, U Minh, giặc phục kích, nã súng vào nhà, mẹ Giàu đã nhảy ra đỡ nòng súng giặc cho đường đạn bay lên trời, để đồng đội mình chạy thoát. Giặc rút quân, mẹ đốt đuốc là dừa đi tìm thì thấy ông Kiều, chồng mình bị một viên đạn xuyên qua bụng, ruột đổ ra ngoài, nằm bất tỉnh ở ven rừng. Mẹ đóng vai một người lái heo để chở chồng ra bệnh viện Cà Mau, nhưng đến bót Cái Tàu thì bị giặc phát hiện, họ giải ông về chi khu Thới Bình. Trên đường đi, ông Kiều đã cắn răng, bức ruột tự tử để khỏi rơi vào tay giặc. Cũng trong ngày hôm ấy, lính từ chi khu Biện Nhị kéo vào Khánh Lâm, phá nhà, tịch thu tài sản mẹ Giàu, bắt mẹ cùng đứa con trai mới sinh chở ra Cà Mau, bỏ tù hơn một năm với những trận đòn chết đi sống lại.
Ra tù, về căn cứ làng rừng, mẹ không được tiếp tục sinh hoạt Đảng vì chưa được xác minh trong thời gian ở tù mẹ có khai báo hay không. Không chịu đựng nỗi mặc cảm bị nghi ngờ của những người bạn kháng chiến, mẹ dắt bảy đứa con về quê cũ ở Huyện Sử, Thới Bình, sống trong vùng kiểm soát của chính quyền họ Ngô. Nhưng với một lai lịch “gia đình Việt Công nằm vùng”, mẹ bị ghi vào sổ bìa đen của chính quyền sở tại, nhất cử nhất động đều có người theo dõi. Không chịu nổi sự kềm kẹp, mẹ âm thầm tiễn hai đứa con trai lớn đi bộ đội rồi dắt díu năm đứa còn lại ra sống ở chợ Cà Mau. Tại đây, mẹ gặp ông Nguyễn Hồng Dân, một người đồng hương cũ, góa vợ, nuôi bảy đứa con. Hai cuộc đời ấy nương tựa vào nhau, vừa mua gánh bán bưng, vừa mua mười hai công ruộng để mưu sinh, gồng gánh hai đàn con, chống đỡ sự đói nghèo.
Anh Hai biết không, năm 1968, trung đoàn 32 của quân đội VNCH tịch thu của mẹ Giàu một phần ba số đất để làm hậu cứ, cùng lúc ấy, mẹ nhân được hung tin: hai người con trai của mẹ, anh Phạm Ngọc Ẩn và Phạm Chiến Đấu đã hy sinh ở chiến trường đông Nam bộ. Sống bên cạnh hàng rào kẽm gai của giặc, được tin hai nắm ruột đứt lìa cùng một lúc mà không dám gàu thét, không dám chia sẻ cùng ai, mẹ âm thầm ra bờ chuối sau vườn ngồi khóc. Một người hàng xóm phát hiện, hỏi lý do, mẹ chỉ nói bị chồng tệ bạc.
Anh Hai ạ, là một sĩ quan quân đội, có lẽ hơn ai hết, anh là người thấu hiểu nỗi đau của mẹ Giàu trong cùng một ngày phải mất hai đứa con trai. Tôi đã từng chứng kiến những sĩ quan quân đội ta với những tình thương cao đẹp, họ nuôi cha, nuôi mẹ của những đồng đội mình đã hy sinh cũng như cha mẹ ruột. Nhưng mẹ Giàu vô phước, chẳng những không gặp những tình thương cao đẹp ấy mà nỗi đau mất mác cứ chất chồng lên. Năm 1985 – không rõ lúc ấy anh Hai đang ở đâu - Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Minh Hải căn cứ vào sơ đồ cũ của trung đoàn 32, cho rằng gần một mẩu đất còn lại của mẹ Giàu thuộc đất quốc phòng của chính quyền cũ, nên ra quyết định thu hồi. Thu hồi mà không phải đền bù, cũng không cho biết rằng mẹ sẽ về đâu ? Anh Hai có biết mẹ về đâu không ? Mẹ về một túp lều đổ nát cách đó vài chục mét, chỉ 30 mét vuông mà phải chứa gần một chục con người. Anh Phạm Tấn Sĩ, con trai mẹ xuống bến sông dựng chòi chèo đò kiếm sống, chị Phạm Thị Ánh, con gái của mẹ, dắt năm đứa con lên Cầu Nhum thuê đât cất chòi, anh Phạm Hòa Bình, người con trai hồi mới vài tháng tuổi đã vào tù với mẹ, giờ lang thang đi làm mướn ở U Minh.
Phần đất của mẹ - bị thu hồi vì đất quốc phòng của chính quyền cũ – bây giờ, ngoài nhà hàng khách sạn T98 – nơi ăn chơi khá nổi tiếng ở Cà Mau – còn lại là của anh, 2520 mét vuông mặt tiền đường Nguyễn Khắc Xương với tường rào bao bọc, vườn kiểng, chuồng cá sấu, một cơ ngơi mà dù hiện tại có thể tính ra vài chục tỷ, nhưng với mẹ Giàu, kính thưa anh Hai, nó không thể tính bằng tiền !
Anh sống vương giả như thế chỉ cách căn chòi ọp ẹp của mẹ Giàu vài chục mét, cái khoảng cách của không gian tưởng có thể sờ đụng được. Nhưng cái khoảng cách của cuộc đời, của lòng người sao quá xa xôi, xa đến mức không thể nào nhìn thấy. Ngày mẹ Giàu trút hơi thở cuối cùng – sau hơn hai mươi năm mõi mòn đội đơn đi kiện – anh lạnh lùng đến mức không bước qua nhà mẹ thắp một nén nhang. Sao vậy anh Hai ? Anh đã từng là lính, là đồng đội với con mẹ kia mà ! Anh sợ đối diện với sự thật hay anh coi đất đai quan trọng hơn tình người ?
Nói đến đây, có lẽ anh hiểu vì sao tôi không can thiệp với thằng bạn đồng nghiệp của tôi khi nó “tấn công” anh. Thật tình mà nói, lúc ấy, khi tôi nhìn hai bức ảnh của bạn tôi đăng trên tờ báo, bên cạnh bức ảnh mẹ Giàu ngồi trên chiếc xe lăn trong căn chòi đổ nát là cái cơ ngơi đồ sộ của anh tọa lạc trên mảnh đất từng là mồ hôi nước mắt của mẹ Giàu, tôi muốn gọi điện nói với anh rằng: “Anh Hai ơi, đó là đất của mẹ, dù là “đất quốc phòng” đi nữa thì nó vẫn là đất mẹ, là Tổ quốc. Bây giờ, dù nó là của anh, sổ đỏ của anh, đất nầy vẫn là đất mẹ. Anh hãy xử sự với mẹ của chúng mình sao cho xứng đáng là một người con trước khi xứng đáng là người lãnh đạo của tỉnh nhà, là đầy tớ của nhân dân !”
5 comments (http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3857765013925711722&postID=6464541455421575402&isPopup=true) http://www.blogger.com/img/icon18_email.gif (http://www.blogger.com/email-post.g?blogID=3857765013925711722&postID=6464541455421575402)http://www.blogger.com/img/icon18_edit_allbkg.gif (http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=3857765013925711722&postID=6464541455421575402)
Co' phai? thang(` cha Vo~ Thanh Binh` nay` co' ba` con gi` voi*' ben^ Dzo*. VVK hay la` co' quan he^. gi` toi*' NTDung~ dduong kim thu? tuong'
Cha Binh` nay` co' ten^ trong danh sach' chu? ddam' ma VVK, ddung' cho't, cung~ phai? co' go'c bu*. nha
FAIR VIEW
06-18-2008, 10:53 AM
Chú Bò Dzàng rinh mấy bài điếu về đâu sao tui đọc thấy khắm dzễ sợ lun đá.
Đọc đoạn văn này rõ cải lương và loại ngậm máu phun người và bưng bô cho đảng.
" Anh Hai biết không, năm 1968, trung đoàn 32 của quân đội VNCH tịch thu của mẹ Giàu một phần ba số đất để làm hậu cứ, cùng lúc ấy, mẹ nhân được hung tin: hai người con trai của mẹ, anh Phạm Ngọc Ẩn và Phạm Chiến Đấu đã hy sinh ở chiến trường đông Nam bộ. Sống bên cạnh hàng rào kẽm gai của giặc, được tin hai nắm ruột đứt lìa cùng một lúc mà không dám gàu thét, không dám chia sẻ cùng ai, mẹ âm thầm ra bờ chuối sau vườn ngồi khóc. Một người hàng xóm phát hiện, hỏi lý do, mẹ chỉ nói bị chồng tệ bạc. "
Sao tên bồi bút này hổng nói má của anh VVK dzấu tụi em trong hầm cá Bâsa nhà bả mà Ngụy TD 32 SD 21 BB hổng bắt má anh.
Má anh đà nhận được tiền bồi hoàn theo giá thị trường hồi đó khi SD 21 mua đất lập trại , sao nó hông nói là từ hồi anh đi làm khủng bố Ru Kích ruộng vườn đất đai của Má bị bỏ hoang dzậy.....( Mấy thằng VC thường viết bài ngu dzấu đầu hở đuôi, hiểu theo nghĩa 1 chiều abc của tụi nó thôi )
:ngaiqua: :please2:
Bò vàng
06-18-2008, 09:10 PM
Chú Bò Dzàng rinh mấy bài điếu về đâu sao tui đọc thấy khắm dzễ sợ lun đá.
Đọc đoạn văn này rõ cải lương và loại ngậm máu phun người và bưng bô cho đảng.
" Anh Hai biết không, năm 1968, trung đoàn 32 của quân đội VNCH tịch thu của mẹ Giàu một phần ba số đất để làm hậu cứ, cùng lúc ấy, mẹ nhân được hung tin: hai người con trai của mẹ, anh Phạm Ngọc Ẩn và Phạm Chiến Đấu đã hy sinh ở chiến trường đông Nam bộ. Sống bên cạnh hàng rào kẽm gai của giặc, được tin hai nắm ruột đứt lìa cùng một lúc mà không dám gàu thét, không dám chia sẻ cùng ai, mẹ âm thầm ra bờ chuối sau vườn ngồi khóc. Một người hàng xóm phát hiện, hỏi lý do, mẹ chỉ nói bị chồng tệ bạc. "
Sao tên bồi bút này hổng nói má của anh VVK dzấu tụi em trong hầm cá Bâsa nhà bả mà Ngụy TD 32 SD 21 BB hổng bắt má anh.
Má anh đà nhận được tiền bồi hoàn theo giá thị trường hồi đó khi SD 21 mua đất lập trại , sao nó hông nói là từ hồi anh đi làm khủng bố Ru Kích ruộng vườn đất đai của Má bị bỏ hoang dzậy.....( Mấy thằng VC thường viết bài ngu dzấu đầu hở đuôi, hiểu theo nghĩa 1 chiều abc của tụi nó thôi )
:ngaiqua: :please2:
Ba`i nay` cua? nha` van( ddat^' mui? ca` mau Nguyen^~ Ngoc. Tu*' a'
FV thong^ cam? NNT khong^ bie^'t chuyen^. truoc' 75 nhieu^` ddau^, dde^? BV copy cho NNT coi hen'
Bai` nay` vie^'t trong blog cua? NNT dod' anh
BV
Bò vàng
06-20-2008, 01:54 AM
Ông thu xếp để họ được bố trí một công việc mới, ổn định. Ông về quê những sĩ quan cận vệ, những người đã đi với ông hàng chục năm, cảm ơn những "gia đình đã sinh ra họ, những người con tận tụỵ với ông, với công việc". Theo bác sĩ Đinh Trần Nhưng - bác sĩ riêng của ông, ông sống với nhóm phục vụ như với những người trong gia đình. Ông chia sẻ mọi thứ với họ, trừ… "chức vụ”. Họ cho đến bây giờ vẫn như những "người nhà chú Sáu", vẫn tự hào vì đã từng được làm việc, chiến đấu bên ông. Họ giờ đây cũng là một mối quan tâm của ông Kiệt khi ông "về nhà”, trở lại Sài Gòn.
http://vietbao.vn/Phong-su/Ky-uc-ve-Vo-Van-Kiet-Ky-cuoi-Ve-nha/40263904/264/
Bò vàng
06-20-2008, 02:11 AM
Chú 6D tơi dinh Độc lập 33 năm trước bằng xe tăng, bi giờ ra khỏi dinh bằng xe Tang, khác nhau có dấu "bán nguyệt" mà thôi, có bà con nào biết quen với cha bác sĩ riêng của chú ấy, hỏi coi tình trạng sức khoẻ chú 6 trong mấy ngày chót ra sao, mà chú đi lẹ quá thể.
Bò vàng
06-20-2008, 10:07 PM
Chính vì sự thông báo trễ cái chết của ông Kiệt mà đã có những tin đồn không thể kiểm chứng được lan truyền ở Việt Nam làm người dân hoang mang, như “ông Kiệt bị đầu độc ở Singapore”, hoặc “ngay sau khi ông Kiệt qua đời ở Singapore, công an đã tràn vào tư gia ông ta ở Sài Gòn và mang đi máy điện toán, tài liệu, hồ sơ… của ông”, "hoặc "Cửa An Hòa phía bắc kinh thành Huế bị sét đánh sập trước khi Ban Tổ Chức Festival Huế làm lễ tế trời đất ở Đàn Nam Giao tuần rồi, làm dân Huế kinh hoàng. Và ông Võ Văn Kiệt qua đời sau đó mà tên thật của ông Kiệt là Phan Văn Hòa", người dân Huế còn đồn rằng "sự kiện như thế này đã xảy ra trước đây, năm 1945 khi vị vua cuối cùng của triều Nguyễn là vua Bảo Đại làm lễ thoái vị". Theo các cụ gìa thì đây là điềm báo trước "sự chuyển dịch của lịch sử" ...</I>.
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5133
Năm 2007, hòn phụ tử ở Hà Tiên bị sập hòn Phụ - Cha) chắc cũng ứng vào chuyện VVK từ trần, VVK coi như là người cha đở đầu cho đương kim thủ tướng Nguyễn tấn Dũng. tui oải mấy ông thầy "chiêm tinh dza quá"
Bò vàng
06-20-2008, 10:21 PM
Re: Về cái chết của ông Võ Văn Kiệt
2008-06-17 12:51:34
conguyen
Xem cái cảnh buổi lễ đưa đám của ông Kiệt , các ông Dũng ,ông Mạnh.. xúm xít vịn vào cái quan tài lúc di chuyển , lúc nhúc bưng ra phiá ngoài . Thay vi bỏ lên một cái xe đẩy , rồi xếp hàng đi ra có vẻ trang trọng hơn không ; Rõ ràng là CS họ không những bịp những người sống mà còn bịp ngay cả những người chết nữa . Làm tui nhớ lại một câu nói cuả một bác tài xế trong một chuyến xe từ NĐ ra HN nguyên văn như sau: CS , CÁI GÌ NÓ KHÔNG BỊP ĐƯỢC THÌ NÓ LỪA , CÁI GÌ KHÔNG LỪA ĐƯỢC THÌ NÓ BỊP." có lẽ ông này biết tui từ trong Nam ra nên mới mạnh mồm nói như vậy . Tui chấm câu này còn hay hơn cái câu nổi tiếng về CS cuả TT. Thiệu mà ai cũng đã biết rồi không cần nhắc lại nữa.
thehevanganh
06-20-2008, 11:50 PM
Xem cái cảnh buổi lễ đưa đám của ông Kiệt , các ông Dũng ,ông Mạnh.. xúm xít vịn vào cái quan tài lúc di chuyển , lúc nhúc bưng ra phiá ngoài . Thay vi bỏ lên một cái xe đẩy , rồi xếp hàng đi ra có vẻ trang trọng hơn không ; Rõ ràng là CS họ không những bịp những người sống mà còn bịp ngay cả những người chết nữa . Làm tui nhớ lại một câu nói cuả một bác tài xế trong một chuyến xe từ NĐ ra HN nguyên văn như sau: CS , CÁI GÌ NÓ KHÔNG BỊP ĐƯỢC THÌ NÓ LỪA , CÁI GÌ KHÔNG LỪA ĐƯỢC THÌ NÓ BỊP." có lẽ ông này biết tui từ trong Nam ra nên mới mạnh mồm nói như vậy . Tui chấm câu này còn hay hơn cái câu nổi tiếng về CS cuả TT. Thiệu mà ai cũng đã biết rồi không cần nhắc lại nữa.
Hà Bò vàng en với noái cái gì rứa, thế bò có biết câu chuyện con voi với bó mía không. Câu chuyện này là của tổ sư truyền thụ và được học tập nhừn nhiển hồi nẳm ớ nha...
vBulletin® v3.6.3, Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.